Chùm thơ 7 chữ về tình yêu ý nghĩa, sâu sắc bạn không nên bỏ qua

Chùm thơ 7 chữ về tình yêu ý nghĩa, sâu sắc bạn không nên bỏ qua

Trên thế gian này tồn tại một thứ tình cảm vô cùng đẹp đẽ mà ai cũng muốn sỡ hữu nó, đó chính là tình yêu.  Rồi tới một lúc nào đó, ai trong chúng ta đều sẽ gặp được đúng người, đúng thời điểm.  Đó chính là lúc bạn tìm thấy chân ái của cuộc đời mình. Khi đó bạn đừng ngần ngại, thiếu tự tin mà làm lỡ đi cơ hội của mình. Hãy để những bài thơ 7 chữ về tình yêu đầy ngọt ngào, lãng mạn, sâu sắc dưới đây đốt cháy lên ngọn lửa tình yêu của bạn.

Thơ 7 chữ về tình yêu buồn

Những bài thơ 7 chữ về tình yêu buồn cũng là một cách để thể hiện tâm trang, cảm xúc mà bạn đang trải qua trong tình yêu. Không phải lúc nào bạn cũng có người để sẻ chia. Không phải lúc nào bạn cũng đủ can đảm để nói lên tiếng lòng mình. Chính vì thế sử dụng thơ 7 chữ về tình yêu buồn chính là cách giúp bạn dễ dàng trải lòng mình, khiến tâm trạng trở nên thư thái, thoải mái hơn.

Quán Trọ Buồn

Chiều qua sông con đò quay lại

Đón một người chìm nổi bên kia

Hỡi người ơi! xin đừng nghi ngại

Ta với người không nỡ cách chia

Có Phải Người Về

Còn nhớ hẹn nhau mùa lá rụng

Người sẽ về may áo lụa hồng

Vậy đó mà ai trông ngóng mãi

Bao lần khô héo lá trầu không

Từ đó thuyền trôi không trở lại

Một ngày xa bến nhớ mênh mông

Phải chăng đời gọi hồn lưu lạc

Về thôi! dừng lại gót phiêu bồng

Thu Và Nỗi Nhớ

Dường như mỗi độ đón thu sang

Chiều rơi bàng bạc… lá thu vàng

Ngọn gió thu phong về man mác

Là lúc thi nhân lại bàng hoàng…

Vãng cảnh trời thu chỉ thêm sầu

Lác đác cành trơ lá về đâu?

Hoang liêu phủ kín màu rêu úa

Mây trắng trùng dương sóng bạc đầu

Tình thơ nuốt lệ cảnh chia xa

Cám cảnh cô đơn buổi chiều tà

Hoa xuân đã héo rơi thêm vắng

Hạ cũng tàn phai tuổi đã già !

Đắng Lòng

Ta trách ta vô tình chẳng đủ

Để quên hình bóng cũ từng quên

Ly cà phê đắng không tên

Rơi từng giọt nhớ đè lên ngõ hồn.

Góc quán nhỏ, vùi chôn tình nhỏ

Tiễn ai rồi, ai có biết không

Từng đêm mưa ướt giấc nồng

Chốn xưa còn đó bóng hồng nay đâu?

Hoa Tím Ngày Xưa

Em còn nhớ hoa xưa anh hái

Đã trao em với lại bài thơ

Bao giờ hoa tím thôi chờ

Duyên ta đành lỡ chẳng mơ xum vầy

Người vẫn cứ đó đây phiêu dạt

Mải mê cùng khúc nhạc năm xưa

Hoa tím giờ đã như thừa

Vậy mà người ấy vẫn chưa lấy chồng

Cũng chẳng phải ngóng trông gì nữa

Mà chỉ là chưa sửa thói quen

Năm nào ta cũng ngóng xem

Hoa xưa độ ấy lại chen giữa đời

Thôi thì chúc cho người vững bước

Giữa dòng đời luôn được bình an

Mai này lỡ bước sang ngang

Thôi thì cũng chỉ nhỡ nhàng duyên em…

Khóc …

Người đã xa rồi… xa thật xa

Bao nhiêu ân ái cũng như là

Chim trời mây gió tan rồi hợp

Để lòng ta ngập nỗi xót xa

Người đã quên lời yêu với ta

Nụ hôn say đắm dưới chiều tà

Bờ vai ngoan nhỏ vòng tay siết

Mặc cả hôn hoàng có vội qua

Người nhớ chăng lời yêu thiết tha

Cho dù trời đất có phong ba

Cuộc tình hối hả vòng nhật nguyệt

Cũng là muôn kiếp chẳng lìa xa

Người bỏ ta rồi chẳng nhớ ta

Để cho phai úa nhạt màu hoa

Một mình cô độc ngồi ta khóc

Cuộc tình sao lại chóng phôi pha…!

Tình Mất

Có lẽ giấc mơ trôi qua rồi,

Tình yêu ước ao xa tầm với.

Tiếng nói trái tim phải lặng im,

Hạnh phúc nụ cười đâu còn thấy!

Vắt vẻo niềm vui còn có mấy,

Thẩn thờ cảm xúc tan biến đi.

Đá sỏi khô cằn dòng suy nghĩ,

Thơ viết dở dang một chuyện tình!

Mở mắt nhìn trông chẳng thấy hình,

Nhắm mắt lắng nghe thì lệ rơi.

Âm thanh thương nhớ vọng đau đớn,

Than ôi than ôi tình đắng cay!

Tưởng rằng trái tim đã trao tay,

Hiểu ra tâm hồn ôm khổ sầu.

Gút lại chiếu thẳng phá giấc ngủ,

Cuộc đời vốn dĩ chẳng như mơ!

Xuân Mới

Xin Hỏi Em Có Thích Mùa Đông ?

Em bảo mình yêu nhất mùa đông,

Ngủ vùi chăn ấm …rúc nách chồng,

Sao không thương cảm người đơn lẻ,

Một mình quằn quại…giá lạnh phong ….

Em bảo mình thích nhất mùa đông,

Được xem tuyết phủ khắp núi rừng,

Tại sao không xót …người trên bản,

Đốt lửa đêm ngày xua giá băng…

Em nói với anh thích mùa đông,

Không phải son phấn má vẫn hồng,

Sao không nghĩ tới người gieo hạt,

Rét ngọt rét hại…khổ nhà nông…

Em bảo mình thích nhất mùa đông…

Ông ,bà, cha, mẹ …chịu nổi không ???

Rét buốt thân già sao chịu thấu !!!

Anh hỏi : em còn thích mùa đông …!?)))

Đêm Trở Gió

Mưa nửa đêm, kèm theo gió lạnh

Em vội vàng, khép cửa sổ đêm

Có nỗi buồn, không thể đặt tên

Em thao thức, giữa đêm trở gió.

Đêm không ngủ, nằm hoài trăn trở

Cứ vụng về, giấu nhớ vào tim

Hình bóng anh, như  mãi còn in

Lòng tê tái, giữa đêm trở gió.

Đêm vắng anh, chìm trong thương nhớ

Ngoài trời kia, gió lạnh mưa rơi

Chăn màn nào, ấm trái tim côi

Em mỏi đếm, mưa rơi tàu lá.

Đêm thức trắng, chơi vơi lạnh giá

Bản nhạc khuya, vì thế lão lề

Đêm không anh, như dài lê thê

Em muốn khóc, vào đêm trở gió./.

Hạnh Phúc Tìm Đâu ?

Hạnh phúc về đâu hỡi gió ngàn

Đi như vệt nắng chở mùa sang

Con đường sỏi đá bàn chân mỏi

Phía ấy không tên…chỉ lá vàng!

???

Hẳn đã bao lần tim thắp lửa?

Hồn say chén đắng đợi giông tan

Thương thân- kẻ sĩ…tìm Tri Kỉ

Chẳng thấu…Hồng Nhan chốn Địa Đàng

Thơ 7 chữ về tình yêu tuổi học trò

Thơ 7 chữ về tình yêu tuổi học trò chứa đựng những tình cảm trong sáng, đẹp đẽ nhất. Đó là sự thẹn thùng, e lệ của những cô gái, chàng trai tuổi mới lớn nhưng cũng không kém phần ngọt ngào, lãng mạn, sâu sắc.  Từng câu thơ dạt dào cảm xúc khiến người đọc đáng thức dậy những kĩ niệm, để rồi nhớ mãi về một khoảng thời gian xa xưa trong kí ức. Hay đó cũng chính là động lực để tuổi mới lớn thêm niềm tin về một tình yêu vẹn tròn. Cùng trao nhau những giây phút ngọt ngào để những kỉ niệm đẹp sẽ luôn còn mãi bạn nhé!

Nhành Phượng Khô – Phạm Hùng

Ve rộn rã gọi hè về đổ nắng

Đỏ rực trời chen mây trắng phượng đơm

Chân bước đều khu phố nhỏ chiều hôm

Bao kỷ niệm bủa tràn ôm ký ức.

Cũng một buổi trưa hè trời nóng nực

Bắt tôi trèo bẻ phượng thực là cao

– “Thế là huề, công tớ đã ghi vào

Dòng lưu bút hôm nào đưa cho tớ”.

Cầm cành phượng: – Cậu ơi mau đoán thử

Liệu tớ còn sẽ giữ đến bao lâu?

Thấy phân vân… nàng buông nhẹ tiếp câu

– Tớ ép lại, không bỏ đâu nhé Ngốc.

Cả hai bỗng… lặng im trong phút chốc

Tự bao giờ, tay nắm chặt bàn tay

Chẳng nhạt phai những rung động thơ ngây

Dẫu đã trải ngàn, vạn ngày cuộc sống.

Tôi nhập ngũ, buồn vui cùng con sóng

Người sẻ chia lúc biển động… là em

Tôi luôn cười khi nhận cánh thư êm

Một buổi đọc bỗng nhiên con chữ múa.

Em nhắn bảo… không thể còn gặp nữa

Nhà chuyển rồi, bao hẹn hứa vụt bay

Ôi giấc mơ! Sẽ chung bước một ngày

Nửa trái đất… tôi ngắn tay để với.

Dòng đời vẫn cứ trôi dù chẳng vội

Phương trời xa em nhớ tới phượng không?

Còn riêng tôi mãi ghi khắc trong lòng

Nhành phượng khô ngày xưa… Nàng có giữ?

TUỔI MỘNG!

Tác giả: Phan Thúc Đinh

Sau tháng ngày nép mình bên cánh phượng

Chờ thu sang bàng khoác áo biếc rờn

Và sáng nay nghe rộn rã sân trường

Nắng mơn trớn trên mơn man tán rộng.

Tiếng ríu rít của chích bông lay động

Cả sân trường sống dậy những niềm yêu!

Tà áo dài tha thướt biết bao nhiêu

Làn tóc mộng bay ngang trời bối rối!

Em trở lại cho tim anh nóng hổi

Nhung nhớ xa anh khắc lá đợi mùa

Em mơ màng bên khung cửa gió lùa

Mắt hóng đợi nắng trở màu óng ả!

Sương trễ nải chẳng muốn xa cách lá

Lần lữa lăn rồi neo cuối ngọn cành

Anh nhìn em sợ chớp mắt mong manh

Sẽ làm hỏng phút hồn em hóa mộng!

Đôi chim khuyên cũng ra điều hớt hóng

Khi thấy anh âu yếm trọn ánh nhìn

Trang vở đầu tiên anh vẽ hình trái tim

Em ngúng nguẩy…Anh dại ngây từ phút ấy!

CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN

Tác giả: Bùi Thế Uyên

Ngọn lửa tình tưởng chừng như đã tắt.

Bỗng trở về trên ánh mắt bờ môi.

Dấu yêu xưa đã có lúc xa rồi.

Cứ hiển hiện trong tôi ngày thơ dại.

Nhớ về ai với nụ cười thân ái.

Hương tình em còn mãi với thời gian.

Anh tìm về trong ký ức miên man.

Cánh phượng tàn dâng tràn mùa hạ cũ.

Kỷ niệm tuổi thơ bạn bè một lũ.

Giờ ra chơi ngồi túm chuyện bù la

Chỉ mình em e ấp đứng nơi xa.

Ánh mắt buồn xa xăm nhìn rất lạ.

Ta nhìn nhau trong lòng tưởng như đã.

Bởi yêu rồi chỉ là gã khờ thôi

Ta tìm về ký ức đã xa vời.

Tim buồn trôi của những ngày tuổi ngọc.

Nhớ thầy cô của một thời khó nhọc.

Giờ xa rồi lại khóc bởi vì thương.

Xa bạn cũ lòng bỗng thấy vấn vương.

Ước tháng năm nụ hương tình trở lại.

Gặp lại nhau tím bằng lăng mê mải.

Kỷ niệm này sống mãi với thời gian.

Nghĩ về em tình yêu cứ dâng tràn

Ngọt bờ môi đan xen niêm hạnh phúc.

ẤY À – ẤY ƠI

Tác giả: Trịnh Thanh Hằng

Ấy ơi tớ bảo ấy này

Cho mượn quyển vở của ngày hôm qua

Ngày mai trả vở người ta

Bông hồng ép giữa thật là tinh khôi.

Ấy à đã đến giờ chơi

Mình ngồi riêng nhé một nơi góc trường

Thấy bông phuợng rụng mà thương

Nhặt lên phủi khẽ cài vương tóc thề.

Ấy ơi mỗi buổi chiều về

Đuổi ong bắt bướm triền đê sau làng

Cánh diều bay bổng ngỡ ngàng

Về mau đi nhé mẹ sang đánh đòn.

Ấy à nghiện tiếng cười giòn

Của cô bạn học mới tròn đôi mươi

Long lanh mắt nhãn thật tươi

Rưng rưng ứa lệ tiễn người nhập quân.

Ấy ơi mai bước phong trần

Sống đời quân ngũ muôn vàn gian nan

Ngủ rừng lội suối băng ngàn

Ngắt nhành hoa nhỏ Phong lan tặng người.

Ấy à nghỉ phép về xuôi

Đến thăm ấy nhé cho nguôi nỗi lòng

Nụ hôn ấp ủ chờ mong

Đầu đời tặng ấy nối vòng yêu thương.

Ấy ơi….

MÙA HÈ KỶ NIỆM

Tác giả: Phan Thị Tuyết Vân

Tiếng ve giục giã gọi hè về.

Bên đường phượng vĩ nở đẹp ghê.

Tia nắng chói chang xuyên kẽ lá.

Hai đứa mình chung một ô che.

Cứ muốn gần nhau mãi thế này.

Sánh bước kề bên  nắm chặt tay

Cho bản nhạc ve ngân nga mãi.

Gửi chùm hoa phượng chút men say.

Vẫn biết thời gian chẳng ngừng trôi.

Sân trường đỏ thắm rực khoảng trời.

Mối tình đã lớn theo năm tháng.

Kỷ niệm bên nhau những tháng ngày.!!

DẤU THỜI GIAN

Tác giả: Tú Uyên

Hạ vừa buông tiếng thở dài

Ta lâng lâng nhớ ô mai tuổi hồng

Có lần em dẩu môi cong

Chẳng yêu sao lại bòng bong…rối bời?

Thư tay trao giữa giờ chơi

Ừ thì tôi trót…nhớ người bàn trên

Có lần giả bộ ngồi xen

Môi vừa chạm ánh mắt hiền…của ai.

Lời yêu viết dưới nắng mai

Phượng hồng hái vội lén gài…trang thơ

Tình đầu tôi giống gã khờ

Còn em trinh trắng mắt mơ mộng buồn…

Trách chiều xưa chợt mưa tuôn

Lời yêu trôi mãi, hạ cuồn cuộn đau

Mình tôi với mối tình đầu

Ngẩn ngơ tìm lại dấu màu thời gian…

LÚNG LIẾNG ƠI

Tác giả: Phan Thu Hà

“Lúng liếng à lúng liếng ơi

Có một cuốn vở ai đánh rơi

Mất gì mình mới cho ấy chuộc

Bằng không mình giữ để đọc chơi”.

Chọc nhỏ giận rồi nhỏ không nói

Lặng im trên suốt dọc đường về

Vào mùa phượng đỏ ve inh ỏi

Hắn đành lẽo đẽo một thôi đê.

Nhỏ ngồi bàn trên hắn bàn dưới

Đủ trò nghịch ngợm nhất quỷ ma

Thấm thoắt mấy mùa …năm học cuối

Lại thêm mùa cây phượng trổ hoa.

Nhỏ lớn bổng rồi đâu còn nhỏ

Hắn cũng phổng phao đúng “ trai làng “

Ai xui chữ “ ghét “ thành cầu nối

Một ngày hai đứa hẹn nhau sang.

Vu vơ hắn nhắc từng chuyện cũ

Lại gọi nhỏ bằng :” lúng liếng ơi”

Đỏ mặt nhỏ cười không giận nữa

Ngày mai mỗi đứa một phương rồi.

Vu vơ hắn khẽ cầm tay nhỏ

Nhỏ cũng để yên chẳng nói gì

Bông phượng ép vào trong cuốn vở

Lời yêu đầu ngỏ trước mùa thi.

Rồi hắn lên đường xa nhỏ mãi

Ngày đi nào biết được ngày về

Nước mắt chia ly chiều ái ngại

Hoàng hôn buông tím cả chân đê.

Ngày ấy xa rồi mùa hoa phượng

Hai đứa trôi theo những cảnh đời

Tình đầu đẹp mãi trong tim nhỏ

Ngỡ ngàng ai gọi :” lúng liếng ơi !”

CÔ BÉ

Tác giả: Phạm Hồng Giang

Anh vẫn thích gọi Em là cô bé.

Em mỉm cười : chẳng bé nữa đâu Anh.

Má bớt hồng tóc cũng chẳng còn xanh.

Chỉ còn lại chút chòng chành nhung nhớ.

Nhưng Em ơi tình yêu là hơi thở.

Vẫn ngọt ngào như cái thủa ngày xưa.

Thủa thơ ngây cùng bạn hữu trêu đùa.

Đâu dám cầm tay dù lòng thì rất muốn.

Rồi những buổi trèo tường khi đến muộn.

Chúng bạn cười cô giáo bắt quay lưng.

Có những hôm nghỉ học lúc nửa chừng.

Lại rủ nhau trèo bẻ cành phượng đỏ.

Thủa ấy trong Anh vẫn còn đâu đó.

Văng vẳng bên mình lời ngỏ yêu thương.

Góc sân trường còn đâu đó vấn vương.

Chùm phượng vĩ nở đỏ đường ly biệt.

Anh vẫn muốn gọi Em dù có muộn.

Cô bé ….

Ngày nào ….

Xáo trộn …

Tim Anh !

MỘT THỜI NHẤT QUỶ NHÌ MA

Thơ Thu Hiền Thu Hiền

Thuở ấy tôi học trò ngốc lắm

Thương thầm cô nhỏ ở bàn trên

Chẳng biết tỏ bày niềm thương nhớ

Dại khờ toàn kiếm chuyện chọc em

Có bận tà áo dài loang tím

Còn tôi ngu ngơ đến nực cười

Nghịch vẽ bằng lăng làm kỉ niệm

Mắc mưa…lem áo…lệ em rơi

Còn giấu bút, thước cùng sách vở

Không may thầy gọi em trả bài

Vở thiếu thầy phạt em điểm kém

Tặng kèm tên trong sổ đầu bài

Chẳng biết rồi trời xui đất khiến

Bữa đó chợt nổi máu anh hùng

Sâu róm, thằn lằn và rắn ráo

Lén bỏ cặp em…như gã khùng

Em giận xin thầy cho chuyển lớp

Tôi ngẩn ngơ tự trách mình

Bàn trên thiếu bóng em…trống vắng

Tôi thẫn thờ giống kẻ điên

Xa rồi thủa nhất ma nhì quỷ

Nhớ hôm lớp cũ về tựu trường

Em bảo:_ ngày xưa ông nghịch quá

Tôi mến mà hổng có dám thương

Xấu hổ tay dư thừa gãi tóc

Kí ức ngày xưa bỗng tràn về

Câu xin lỗi em từ dạo ấy

Bây giờ…dẫu muộn..ấy đừng chê

TỎ TÌNH

Thơ Hồ Viết Bình

“Phượng hồng” bài hát rất hay

Giúp tôi nói hộ lòng này với em

Hôm qua tập hát cả đêm

Hôm nay tích tịch bên thềm say sưa

Chắc em cũng đã biết thừa

Tỏ tình kiểu ấy đã xưa lắm rồi

Bây giờ công nghệ quá trời

Chỉ cần anh “tít” một hồi em sang

Nghĩ vậy tôi rất hoang mang

Nhưng không phải thế kìa nàng đang vui

Nhìn lên miệng nở nụ cười

Anh ơi em đã nhận lời tình anh.

Thơ 7 chữ về tình yêu quê hương đất nước

 Thơ 7 chữ về tình yêu quê hương đất nước được rất nhiều độc giả vô cùng yêu thích. Từng câu thơ ngọt ngào chứa đựng tình cảm của nơi ta sinh ra, lớn lên và gắn bó. Mỗi một không gian, một thời gian đều đọng lại trong ta những kỉ niệm ngọt ngào. Thể hiện tình yêu quê hương đất nước, tình yêu gia đình qua những bài thơ đặc sắc dưới đây bạn nhé!

1, Tuổi Thơ Tôi

Tôi lớn lên với những cánh diều

Chiều nội đồng gió thoảng phiêu diêu

Bên triền đê thả bò đá bóng

Để bây giờ thương biết bao nhiêu

Tôi lớn lên với những trò chơi

Giấu trong tim ước mộng xa vời

Tuổi thơ ơi những ngày rất đẹp

Để giờ đây theo cả cuộc đời

Tuổi thơ ơi một ngày khôn lớn

Là cuộc đời tôi nhớ trong mơ

Quê hương ơi một lần nức nở

Là cả đời tôi viết vào thơ…

(Huỳnh Minh Nhật)

2, Chiều Trên Sông Quê

Chiều rơi xuống bờ sông ấu thơ

Vẳng tiếng vạc kêu, gió hững hờ

Ngư lão kéo chài khua khua nước

Dẫu có một mình chẳng bơ vơ

Xa xa đo đỏ nắng chiều xa

Lộp cộp cầu tre ngân khúc ca

Diều ai cất sáo du dương thế?

Đêm đã rớt rơi lối về nhà…

Quê hương ta đấy, thân thương quá!

Sông chảy về đâu sao cứ trôi?

Bao nhiêu cũng sẽ về cõi cội

Chừ đây quê hương, ta với tôi…

(Huỳnh Minh Nhật)

3, Quảng Ngãi Quê Anh

Em về chưa ?

Quê hương anh… Quảng Ngãi!

Người miền Trung thương lắm ngại chi em?

Về Cô Thôn xem trăng xuống buổi đêm

Đặt gót nhỏ lên cát mềm Cỗ Lũy

Ngắm hoàng hôn trên Long Đầu Hỷ Thủy

Dạo vài vòng dưới bờ bãi Mỹ Khê

Nghe mùa về nơi Đức Phổ Làng Quê

Thiên Bút Phê Vân nao lòng thi sĩ

Em về chưa ?

Hỡi em người tri kỷ

Dòng nước Trà Giang phẳng lặng hữu tình

Biển Sa Huỳnh có muối mặn trắng tinh

Chốn Bình Sơn mía đường ôi ngọt lịm

Ghé La Hà Thạch, ghé Ấn sơn hành

Ghé bến Tam Thương chòng chành ru đợi

Có ngọn đồi cao, lúa xanh vời vợi

Có bánh xe nước quay đã bao đời

Em về đi

Để anh hái cho em…

Đóa Sen hồng ở Trà Câu quê ngoại

Bánh tráng mạch nha, mứt đường đủ loại

Cá bống kho hành, cua nấu canh chua

Về đi em, người miền quê chẳng có hơn thua

Có khổ cưc nhưng muôn đời chân chất

Có nắng hạn về, có mùa gió bấc

Em có muốn về…

Quảng Ngãi với anh không… ?

(Huỳnh Minh Nhật)

4, Miền Trung Quê Tôi

Quê tôi Miền Trung

Nơi quanh năm trập trùng bão lũ

Những mẹ già xót xa mùa vụ

Cha bạc đầu giấc ngủ không yên

Những con người nghèo khổ triền miên

Mẹ hiền ngày đêm lưng còng vai xả

Cha ngũ tuần chân cày sỏi đá

Ôi cực cùng – Mệt lã mồ hôi

Nơi đâu? Nơi đâu bão lũ cuốn trôi

Nơi đâu nắng tháo mồ hôi

đổi màu da tóc?

Nơi đâu lắng nghe tiếng khóc mẹ già

Nơi đâu khổ cực bao la

nhưng con người không ngã?

Nơi đâu giọng nặng gian nan vất vả

Và khó nghe theo chữ nhọc nhằn

Nơi đâu lắm những nếp nhăn

Và mái tóc muối tiêu hằn màu sương gió?

Quê hương tôi bao đời khốn khó

Lại trời đày mưa gió triền miên

Biết làm sao cho hết ưu phiền

Làm sao cho mẹ hiền bớt khổ

Tôi xa quê từ cái thuở lên mười

Đã chục năm chưa nghe tiếng cười nơi ấy

Mong sớm được về lại một lần nhìn thấy

Ngọn Ấn yên bình ngả khúc Trà Câu…

(Huỳnh Minh Nhật)

5, Trở Lại Quê Hương

Tôi trở về một chiều hanh hao nắng

Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa

Đem lòng yêu ngọn Ấn với sông Trà

Nỗi xa quê vẫn mãi hoài thấp thỏm

Quê hương tôi nép bên dòng sông nhỏ

Mái nhà gianh khép bóng những hàng tre

Khói chiều lam rải xuống lối đi về

Gió nội đồng thơm lừng hương mái rạ

Làng tôi ở ruộng vườn xanh bát ngát

Nhà ông bà có mấy ngọn dừa cao

Hoa ngũ hương xanh đỏ khắp bờ rào

Đằng sau nhà hố bom bì bõm vịt

Làng tôi ở mỗi chiều khi gió vít

Sáo vi vu no gió những cánh diều

Đám trai làng thủ thỉ chuyện tình yêu

Làng bên kia có cô nàng xinh lắm

Làng tôi ở cạnh bên bờ xóm biển

Thuyền thúng chài trôi nổi khắp ven khơi

Nghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hời

Giữa những hàng phi lao cần mẫn ấy

Tôi nằm đây nơi bờ đê ngày cũ

Mãi miết nhìn đàn chim mải miết bay

Mùi mặn nồng lồng ngực khiến hồn say

Đàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghé

Tôi nằm đây nhớ về ngày xưa cũ

Thời trẻ thơ bắt ốc với lội đồng

Đến mai này liệu biết có còn không?

Mai xa quê sẽ đau lòng lữ thứ…

(Huỳnh Minh Nhật)

6, Nhớ Con Sông Quê Hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng

Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển

Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”

Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng

Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy

Hình ảnh con sông quê mát rượi

Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới

Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

Không ghành thác nào ngăn cản được

Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước

Tôi sẽ về sông nước của quê hương

Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

(Tế Hanh)

7, Quê Hương

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới

Nước bao vây cách biển nữa ngày sông

Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng

Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang

Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng

Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe

Những con cá tươi non thân bạc trắng

Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng

Khắp thân người nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

(Tế Hanh)

8, Quê Hương

Ngày xưa tôi sống vui êm

Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào .

Chị tôi giặt lụa cầu ao,

Trời trong, nắng ửng, má đào ghẹo duyên.

Tôi say nước thắm mây huyền,

Nước mơ dáng cũ, mây truyền tiếng xưa …

Đời lành: nắng nhạt mưa thưa,

Sầu hôm hối sáng, buồn trưa tiếp chiều .

Có lần tôi thấy tôi yêu

Mắt nhung, cô bé khăn điều cuối thôn.

Lâu rồi, tôi đã… hơi khôn,

Biết cô hàng xóm có còn nhớ nhau ?

(Hồ Dzếnh)

9, Quê Hương

Xa quê biền biệt từ lâu

Mà hương quê chẳng phai mầu thời gian

Ước ao một bữa rau lang

Ăn cùng mắm cáy, cua rang cháy càng

Nhiều đêm mơ ổ rơm vàng

Say mùi lúa mới, miên man giấc nồng

Mắt cay ngỡ khói đêm đông

Xoay quanh bếp lửa than hồng nướng khoai

Đầu nhà nở trắng hoa mai

Nhớ hương hoa bưởi cô Hai gội đầu

Khế chua, sung chát ngấm lâu

Nhớ cơm cà nén, canh bầu đầu tôm

Nhớ ai má lúm, môi son

Đêm trăng dúi nắm cốm thơm vội vàng

Tay cầm tay ấm mùi hương

Qua năm tháng mấy nẻo đường không phai…

(Hồ Văn Thiên)

10, Quê Hương

Quê hương giản dị chẳng đâu xa

Bãi mía vườn rau với ruộng cà

Khóm trúc bờ đê chiều nhạt nắng

Dập dờn sóng lúa chạy la đà

Quê hương mộc mạc chẳng kiêu sa

Mái lá đơn sơ dưới nắng tà

Khói toả lam chiều thơm gạo mới

Du dương tiếng gió hát ngân nga

Quê hương sách sử đã in ra

Một dải cong cong khảm ngọc ngà

Núi đá chênh vênh bên biển lớn

Rừng xanh suối mát trãi muôn hoa

Quê Hương êm ả những lời ca

Điệu Bắc Nam ai thật mặn mà

Xứ Huế Trường Tiền thôn Vỹ Dạ

Ai nghe thấy tiếng cũng mơ ra

Quê hương nhuộm đỏ bởi phù sa

Chín nhánh rồng bay tạo vóc ngà

Vựa lúa phì nhiêu xanh bát ngát

Đàn cò trắng lượn phía trời xa

Quê hương mãi mãi ở trong ta

Dẫu có tha phương biệt mái nhà

Đất Tổ là gì ai cũng hiểu …

Như là… chỉ một Mẹ và Cha!

(Trúc Quỳnh)

Mỗi bài thơ 7 chữ về tình yêu mang lại cho ta từng xúc cảm đặc biệt khác nhau. Có thể đó là niềm vui, vị ngọt nhưng có thể đó cũng là trái đắng trong tinh yêu. Nhưng mỗi cung bậc cảm xúc đều giúp ta thêm thấu hiểu và mến yêu cuộc sống này. Chính vì lẽ đó, đừng bao giờ quên làm sống lại tình yêu trong mình bạn nhé!

Comments

Login to comment