Chùm thơ buồn về tình yêu cuộc sống, mang tâm trạng chán nản, buông xuôi

Ai trong cuộc đời mà chẳng có lúc chán nản, muốn buông xuôi tất cả. Chùm thơ buồn về tình yêu cuộc sống được viết trong tâm trạng cô đơn, chán nản, buồn tủi thất bại trong tình yêu cuộc sống. Những câu thơ tình buồn khi mệt mỏi từng ngày cố gắng níu giữ mối tình đầu. Những câu thơ buồn mang tâm trạng về cuộc sống khi phải bon chen, gồng mình để vượt qua những bão giông cuộc đời.

Nếu bạn cũng mang tâm trạng buồn, tâm trạng chán chường trong cuộc sống thì hãy cùng đọc những bài thơ buồn hay, để giúp bản thân tự cố gắng hơn, để tự lau nước mắt, để mạnh mẽ hơn. Buồn phiền mãi chỉ làm bản thân thêm chán nản thôi, vui lên nào.

Top bài thơ buồn về tình yêu đọc trong nước mắt

Những bài thơ buồn về tình yêu, là những bài thơ tình buồn mang tâm trạng khi thất tình, khi chia tay người yêu, khi bị người yêu phản bội… Những điều đau đớn, thầm kín đó chẳng biết tâm sự cùng ai đành gửi vào thơ, mượn những dòng thơ buồn hay để nói hộ tâm trạng mình, giúp tâm trạng vơi đi nỗi buồn, nỗi nhớ người yêu trong vô vọng.

Thơ tình buồn viết gửi em

Tâm tình này anh viết gửi cho em
Để viết tiếp bài thơ còn dang dở
Hay là kết thúc cuộc tình đã lỡ
Đánh mất rồi một nửa hồn thương đau

Anh và em hai nẻo bỗng ngược chiều
Như câu thơ ghép vần không hòa điệu
Nỗi đau kia người vô tình không hiểu
Hay giả vờ cho lạc nhịp tim yêu

Nếu một ngày anh sẽ chẳng còn yêu
Anh tìm quên một chiều xưa nhạt nắng
Và những đêm chập chờn anh thức trắng
Nỗi tương tư phủ lối bóng trăng mờ

Nếu một ngày anh thôi chẳng đợi chờ
Nỗi nhớ kia cũng không còn trỗi dậy
Anh cứ mong về một điều mãi mãi
Đâu có ngờ cũng ngang trái đổi thay

Nếu một ngày anh thật sự buông tay
Một bàn tay dường như chưa từng nắm
Một bàn tay anh biết rằng rất ấm
Dẫu chưa lần may mắn được nâng niu

Nếu một ngày anh cảm thấy buồn thiu
Vì ai kia vừa mới gặp ban chiều
“Không phải em” nỗi đau xưa xoa dịu
Là cuộc đời anh lại có tình yêu.
st

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình
Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không
Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ
Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ
Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi
Mình chia tay một chiều mưa tầm tã
Rồi em đi về phương trời xứ lạ
Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn
Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

Tình buồn

Ừ thì hai tiếng chia tay
Từ nay lỗi mộng chia hai lối về
Cung trăng đó ta nguyện thề
Mà nay kỷ niệm tràn về cõi thu

Thâu đêm khói cảnh sương mù
Tình là ảo ảnh phù du phím đàn
Tình sầu tình bước lang thang
Ve sầu ve khóc dỡ dang tình buồn

Thôi đành cắt đứt dây chuông
Thôi không vương vấn tình muôn kiếp sầu

Chia xa

Đêm nay mượn rượu để say
Quên bao kỉ niệm chia tay người tình
Vùi chôn đi một bóng hình
Bao năm đeo đẵng làm mình khổ đau

Tim yêu dù phải nát nhàu
Người ơi gạt lệ quên sầu ra đi
Bùi ngùi giây phút biệt ly
Bởi không duyên nợ thôi thì chia xa

Và như thế em ra đi

Và như thế em ra đi thầm lặng
Cuối cuộc tình chẳng câu nói chia phôi
Em ra đi bẻ gãy nửa nụ cười
Trái tim tôi cũng héo sầu một nửa…

Bao ngày qua những buồn vui hai đứa
Chẳng thể nào níu giữ bước chân em
Vậy em đi chúc cuộc sống êm đềm
Sẽ thơ mộng như điều em mơ ước…

Tôi tập quên thứ tình không có được
Và yêu thương như gió thoảng xa vời
Nén thật sâu vào quá khứ chôn vùi
Lau nước mắt cho nụ cười sống lại…

Kể từ đây đến muôn đời mãi mãi
Đừng bao giờ tìm lại dấu yêu xưa
Ngày em đi đau khổ đã dư thừa
Tim chết rồi buông tay đừng nuối tiếc…

Mai đôi mình phương trời xa cách biệt
Lần cuối cùng tha thiết gọi tên nhau
Xin đôi mắt đừng trút lệ gieo sầu
Làm yếu lòng người đi thêm day dứt…

Mang cuộc đời ra đổi trao được mất
Ta còn gì ngoài hai chữ đau thương
Khi tình yêu đến đoạn cuối con đường
Trước sau gì cũng chia hai ngã rẽ…

Gần bên nhau nhưng chẳng còn vui vẻ
Trong lòng nhìn về hai hướng xa xôi
Nhịp con tim chẳng hòa quyện nữa rồi
Thì chấp nhận đành thôi không níu kéo.

Vĩnh biệt tình yêu

Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâu
Anh với em chia hai đầu nỗi nhớ
Trời se duyên còn quên ban chữ nợ
Nên đôi ta đành dang dở cuộc tình

Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mình
Ngày biệt ly mình lặng thinh không nói
Bởi tiếc thương ngày vui tan quá vội
Nên con tim cứ mang nỗi u sầu

Chúc em tìm được hạnh phúc mai sau
Chóng quên mau chuyện tình buồn một thuở
Đường tương lai ngập tràn hoa đua nở
Kỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao

Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sau
Mong chúng mình chẳng đau thêm lần nữa
Cũng từ đây con tim này đóng cửa
Bởi đường tình anh chọn lựa là em.

Buông

Bài thơ này em viết gửi cho anh
Là bài thơ với nỗi buồn man mác
Không giận hờn cũng không ai phụ bạc
Chỉ là mình đã đổi khác mà thôi

Khoảng cách hai ta có lẽ quá xa vời
Và suy nghĩ cũng của mỗi người cũng thế
Em chẳng thể cứ dửng dưng mặc kệ
Với những gì mình đã trót vấn vương!

Bởi đôi ta chẳng thể bước chung đường
Cố níu kéo cũng ngàn phương cách trở
Anh có thấu bao điều em lo sợ
Về một ngày ta vĩnh viễn mất nhau ?

Chia tay rồi ai mà chẳng đớn đau
Bởi những lúc khơi sâu miền ký ức
Cả những lúc tái tê nơi lồng ngực
Quặn thắt lòng, buốt nhức nỗi niềm riêng

Tình không còn những trong sáng hồn nhiên
Nên lo lắng phút thần tiên dần tắt
Nên sợ hãi chỉ riêng mình góp nhặt
Mảnh vỡ tình trong hiu hắt đắng cay

Em quyết rồi, đã đến lúc chia tay
Vậy anh nhé, nợ duyên này đã hết
Níu làm chi cho lòng thêm mỏi mệt
Em buông rồi, mình kết thúc thôi anh.

Nhắn Anh

Mình chia tay nhé anh ơi!
Còn gì đâu nữa nói lời phôi pha
Dù cho nước mắt nhạt nhoà
Đắng lòng một khắc nát hoa một lần

Giữ làm chi mối tình câm
Yêu trong đau khổ lỗi lầm đôi ta
Nhớ thương chia nửa phân ra
Đừng đem trách cứ xót xa phận lòng

Bao ngày bao tháng hoài mong
Chỉ thêm gánh nặng đèo bồng trên vai
Con đường phía trước còn dài
Quên thôi anh nhé ngày mai tươi cười

Vấn vương cũ đủ khổ rồi
Đường đời không thể chung đôi đường đời
Níu nhau rách vạt áo thôi
Buông tay tìm cái thảnh thơi anh à!

Chia tay hoàng hôn

Níu kéo làm chi chuốc hận sầu
Tình mình đã nhạt có còn đâu.
Ngày vui; Bậu nói yêu nhiều lắm
Tháng hạn; Qua buồn nhớ lại câu…

Chỉ thắm se duyên ta đượm mãi
Tơ hồng buộc chặt mối tình sâu.
Ai ngờ nỗi nhịp cung đàn tắt
Để tím hoàng hôn rớt xuống cầu!

Tập thơ buồn về cuộc sống hôn nhân, gia đình

Những bài thơ, tập thơ buồn về cuộc sống mang tâm trạng, chán nản, muốn bỏ cuộc.. khi gặp thất bại, khó khăn trong cuộc sống. Những câu thơ buồn mang tâm trạng chán chường khi thất bại trong hôn nhân, gia đình… Cùng đọc, cùng cảm nhận để hiểu hơn về những cảm xúc thất bại trong cuộc sống nhé.

Có Lúc …

Có lúc vẩn vơ ngồi hát
Ngậm ngùi ngày tháng đi qua
Dĩ vãng rớt trong lơ đãng
Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng
Dõi theo ký ức một thời
Tình yêu hư hao, tan vỡ
Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng
Mộng mơ đã cất cánh bay
Tương lai dường như chán nản
Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ
Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi
Bỗng dưng tim òa nức nở
Vuột tay ngày cũ qua rồi
(Tử Nhi)

Chán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!
(Cạn Nguồn)

Cuộc Đời Chán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy
Tôi cần phải uống để còn say
Ðể tôi không phải là tôi nữa
Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp làm người
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là tôi, chắc lẽ là tôi đó
Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về
(Ttbn)

Những Ngày Chán Nản

Chừng một ngày kia đã đến rồi
Một ngày đất lạnh phủ thân tôi
Một ngày không có còn tôi nữa
Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?

Một ngày không có nhiều mây trắng
Không có nắng vàng chiếu long lanh
Không có nghĩa là không có cả
Một người, khi xác đã lạnh tanh

Một ngày không có một người qua
Một xác thân khô liệm kính và
Một cỗ quan tài xơ xác lạnh
Một mãnh linh hồn bỗng xót xa

Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian
Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng
Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa
Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang

Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng
Thì hồn giữ lại cũng như không
Tôi còn lưu luyến làm chi nữa
Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng
(Ttbn)

Nụ Cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm
Lúc nào cũng nở nụ cười xinh
Nào ai biết được niềm đau khổ
Tôi phải hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vui
Và ráng cho môi nở nụ cười
Nhưng đã bao lần tôi thất bại
Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về
Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi
Từ nay không có bình minh nữa
Ðừng để cho tôi thấy mặt trời

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài
Không còn thức dậy đón ngày mai
Trần gian vẫn mãi không thay đổi
Vì bớt đi thêm một hình hài

Như trời đã định thì tôi chịu
Kiếp nầy trả hết nợ cho xong
Một mai đất lạnh vùi thân xác
Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng
(Ttbn)

Lữ Khách Và Ái Tình

Gió mưa lạnh lẽo, đường bùn lầy
Thăm thẳm phương xa khách tới đây
Khách hãy vào chơi, kìa lửa ấm
Rượu nồng, khách hãy uống cho say

Tôi biết khách đi từ thị thành
Chán đời, khách kiếm bước phiêu linh
Đem ấn công hầu, gươm hào kiệt
Đổi làn nước biếc, áng mây xanh

Lặn suối trèo non khách trải qua
Biết bao nguy hiểm khách xông pha
Hùm thiêng voi dữ trong rừng rậm
Khách uống thê lương dội nắng mưa

Rồi khách đi qua chốn hoang vu
Ngàn năm không một dấu ai qua
Nhiều khi chán nản dừng chân lại
Mắt sáng thương tâm! giọt lệ mờ!

Khách tầng múa giáo chống lại phường
Sống nhờ mũi mác với thanh gươm
Anh hùng, khách đã tầng che chở
Những kẻ cô đơn gặp giữa đường

Khách đã tầng qua thành quách tàn
Lầu vàng điện ngọc của đế vương
Ngàn xưa để lại. Đêm đông lạnh
Gió thổi vì vèo, dế khóc sương

Khách đi… đi mãi…đến hôm nay
Mưa tuôn, gió táp, đường bùn lầy
Khách cố đi, sao còn được nữa?
Xin mời khách hãy tạm vào đây

Tôi, phận sinh ra gái má hồng
Hơn mười thu lẻ mơ màng trông
Khách ở phương trời không thấy đến
Ngày hạ đêm thu thổn thức lòng

Nhiều khi đứng ngắm ánh xuân qua
Rực rỡ hiên ngoài bóng cỏ hoa
Oanh yến dập dìu ong bướm lả
Lòng xuân với cảnh cũng say sưa

Đêm hè tiếng sáo lẳng lơ đưa
Những điệu ân tình ở phía xa
Bỗng thấy sóng lòng dào dạt động
Như ngoài biển thẳm nước mây đưa

Trăng thu vằng vặc gió thu êm
Biết ngỏ cùng ai những nỗi niềm
Thương nhớ hão huyền trong ảo mộng
Tơ lòng muốn gỡ lại càng thêm

Cho đến đêm nay gió lạnh lùng
Đốt lò sưởi ấm đứng mà trông
Khách ở phương xa chồn mỏi gối
Trên đường thế lộ, giữa đêm đông

Khách đến, đêm nay đuốc sáng loà
Lửa hồng ấm áp, khiến hai ta
Chốc sẽ cùng nhau kề gối phượng
Mặc ngoài gió táp với mưa sa

Bên tai, khách sẽ thuật tôi nghe
Những nỗi gian nguy, bước gớm ghê
Những lúc chồn chân lòng chán nản
Những khi lỡ bước dạ ê chề!

Nhưng khoan! khách hãy cứ ngồi chơi
Xin để cho tôi kẻ nét ngài
Chải tóc, tô son và điểm phấn
Muôn phần hoa diễm đượm màu tươi
(Thái Can)

10 Bài thơ đêm buồn, một mình cô đơn lẻ loi

Chẳng phải tự nhiên mà những câu thơ, bài thơ đêm buồn được độc giả yêu mến và chia sẻ. Phải chăng đó là tìm thấy sự đồng điệu trong những vần thơ, câu thơ về đêm chất chứa ưu tư, nỗi buồn phiền. Ngồi một mình trong đêm , lặng nhớ về quá khứ những kỉ niệm tươi đẹp thuở nào cứ hiện về, càng làm cho lòng buồn thêm.

ĐÊM BUỒN PHỐ THỊ

Thơ: Đỗ Hải

Đêm buồn phố thị ánh đèn xa
Màn sương che lấp ánh trăng ngà
Phố vắng đêm khuya không người lạ
Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta.

Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa
Màn đêm buông xuống mái hiên nhà
Trái tim… Cô đơn mong người lạ
Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .

CÀ PHÊ ĐÊM

Thơ: Lê Khánh

Chỉ một mình lạc lõng giữa màn đêm
Nhớ về em người vô tình hờ hững!
Cà phê đen như giọt sầu chứa đựng
Uống cho vơi lơ lửng những đêm buồn..!

BUỒN VẪN BUỒN

Thơ: Nguyễn Trọng Hải

Nỗi buồn cố giấu chôn sâu
Xoá đi ký ức buồn đau một thời
Nhưng lòng nặng trĩu người ơi
Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về.

Nỗi lòng băng giá tái tê
Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau
Cố dìm cho bớt nỗi sầu
Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

ĐÊM BUỒN

Thơ: Trương Như Quỳnh

Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ
Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau
Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu ?
Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước .

Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt
Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương
Một mình ta thao thức suốt canh trường
Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng .

Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp
Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai
Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài
Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

ĐÊM BUỒN MỎI MỆT

Thơ: Tâm Nguyễn

Đêm đông lạnh trăng đắp mây đi ngủ
Để hồng trần buông màn rủ tối đen
Bước chân ai vội vã tìm lối quen
Như mất dấu giữ màn đen cô quạnh

Đêm không trăng vì sao run run lạnh
Thương nhớ người lòng hưu quạnh xa xôi
Gió lắt lay ru hồn thả buông trôi
Hạt sương đọng buốt bờ môi tê dại

Đêm cô đơn mong chờ xuân trở lại
Như từng chờ cũng chỉ tại thời gian
Người đi xa con tim để nát tan
Đời nữ khách lòng hoang tàn gió bụi

Kiếp phong ba đôi bàn tay trần trụi
Tóc bạc màu bám trắng bụi sương đêm
Mắt xa xăm muốn tìm chỗ ấm êm
Sao lạc mãi giữa trời đêm mỏi mệt.

CÓ NHỮNG ĐÊM

Thơ: Linh Lê Hoàng

Có những đêm buồn ngồi ngắm ánh trăng thanh
Viết vội vần thơ gửi về anh phương đó
Không biết bây giờ người đang làm gì nữa
Có nhớ đến mình như đã hứa hay không ?

Có những đêm buồn nhìn khoảng trống mênh mông
Le lói trong tim võ vàng câu thương nhớ
Da diết tâm can sắt se hồn rười rượi
Kỷ niệm tìm về quanh hơi thở đâu đây

Đếm khúc tơ lòng theo cánh gió lắt lay
Ngân mãi cung thương dỗ tháng ngày xa vắng
Thăm thẳm mù khơi để khối sầu chất nặng
Xây bến tương giao bên thềm vắng canh tàn

Có những đêm buồn nghe tiếng dế thở than
Nắm đôi bàn tay khẽ khàng xoa từng ngón
Chạm vết thời gian đã chai sờn loáng thoáng
Cố giấu ngậm ngùi sau đôi mắt hằn sâu !

ĐÊM DÀI

Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Đêm thao thức đêm dài như vô tận
Đêm suy tư đêm trăn trở niềm riêng
Mượn vần thơ gieo con chữ ưu phiền
Gửi ai đó những triền miên nhung nhớ

Ai có nhớ chuyện chúng mình một thuở
Trong vòng tay ngộp thở những nụ hôn
Những si mê cùng khao khát ngập hồn
Bao ước nguyện ngày ta chung lối mộng

Nhưng tất cả giờ chỉ là ảo vọng
Người phương nầy trông ngóng kẻ phương kia
Yêu thật nhiều nhưng rồi cũng cách chia
Đêm mất ngủ ta nằm nghe… tim khóc

Tiếng lá rơi giữa đêm nghe khô khốc
Tiếng thời gian lộc cộc vẳng bên tai
Giữa đêm trường đâu biết nói cùng ai
Ôm cay đắng u hoài bên chiếc bóng.

Chùm thơ mưa buồn mang nỗi niềm tâm sự

Nhìn những cơn mưa đêm buồn bã, lòng người càng thêm hiu quạnh và cô đơn hơn. Những câu thơ mưa buồn mang nỗi niềm tâm sự. Từng hạt mưa rơi là kỉ niệm là ký ức cùng những năm tháng xưa cũ từng hạt mưa vẫn rơi như thế vẫn ào ạt và mang ngàn lưu luyến,nhớ mong

Cảm tác mưa

Mưa rớt xuống đất trời êm dịu
Mưa loang xa nước,níu chân người
Mưa về cây cỏ xinh tươi
Mưa vui hớn hở ,mưa cười nhà ta ?!…

Mưa não nức bao la mưa xuống
Mưa như mời sông uống nước mưa
Mưa đêm mưa sáng mưa trưa
Mưa cho tan nát cõi xưa cõi gần

Mưa ướt lạnh mưa chần mái ngói
Mưa lênh đênh mưa sói nhớ thương
Mưa rơi những hạt vấn vương
Mưa buồn những kẻ cùng đường vì yêu

Mưa hờn dỗi tiêu điều hoa lá
Mưa hững hờ tơi tả ánh trăng
Mưa buồn chẳng biết nói năng
Mưa chia ngăn cách tình nang và ta

Mưa lã chã bóng tà chiều tối
Mưa nhạt nhoà tội lỗi lệ rơi
Mưa than mưa khóc tơi bời
Mưa hoang mưa dại kệ đời giang san

Mưa xối xã tình tan lý vỡ
Mưa vỡ oà ai ngỡ tình xa
Mưa gần rồi đến mưa xa
Mưa đi rồi lại mưa ta bà về
.
Mưa từng giọt não nề chiếc bóng
Mưa dửng dưng làm hỏng hẹn hò
Mưa phùn mưa nhẹ mưa to
Mưa bao nhiêu nỗi người lo người mừng

Mưa dòng thủy lệ mừng lệ tủi
Mưa xa xôi mưa cúi gục đầu
Mưa vui mưa giận mưa sầu
Mưa về thấm ướt cả đầu dương gian

Mưa tan tác bao ngàn nhân thế
Mưa rã rời mặc kệ lã lơi
Mưa vần mưa vũ rã rời
Mưa đau ru nhịp khúc đời đơn côi

Mưa như trút mưa trôi thù ghét
Mưa buốt tim tái ngét lạnh người
Mưa hờn mưa giận chơi vơi
Mưa trôi cay đắng mưa khơi nỗi lòng

Mưa lồng lộng dòng trong xanh lại
Mưa phôi phai tê tái cuộc đời
Mưa nhòa dấu tích tả tơi
Mưa trôi cả khối tình đời trái ngang

Mưa mát mẽ mênh mang buổi sáng
Mưa khơi dòng lênh láng tình nồng
Mưa hoài day dứt chờ trông
Mưa nguồn da diết thơm nồng mùa mưa…

Thả vào mưa

Mưa buồn mưa thương ai
Mưa hay hôn đôi má
Mưa bá ướt đôi vai
Mưa bay trên tóc thề
Mưa về cùng hai ta
Mưa ca chuyện tình ơi
Mưa rơi trên phố nhỏ
Mưa thỏ thẻ mái ngói
Mưa xối xuống con đường
Mưa thường rơi mênh mông
Mưa không còn thương ai
Mưa thay lời ta nói
Mưa hỏi ai khóc ai
Mưa cay đôi mắt lệ
Mưa kệ ai ướt thân
Mưa vẫn trên vai gầy
Mưa này khác mưa xưa
Mưa xưa ta có nàng
Mưa hàn gắn yêu đương
Mưa thương trong lưu luyến
Mưa truyền chuyến xe yêu
Mưa kêu ta thương nhớ
Mưa chớ nhắc chuyện xưa
Mưa chưa biết ta buồn
Mưa buồn mưa biết không
Mưa mong chờ ai đó
Mưa khó nói chuyện yêu
Mưa nhiều mưa buồn thiu.

Cơn mưa đêm

giọt mưa tí tách thâu đêm
màu vương điểm lá bên hiên thắm dần
cuối trời hạt nhỏ, hạt to
phủ mờ thơ mộng đông đưa hạ hồ
thu sang gợi nhớ ngược xuôi
giọt mưa thu rớt lanh quanh xạc xào
nghiêng nghiêng ướt dẫm dáng đào
anh ơi , biển mặn nước mà nhớ nhau

Mưa ngâu

Mưa rơi rơi đầu phố
Mưa rơi trong lòng ai
Đêm nghe tiếng thở dài
Mưa sầu giăng mắt nai.
Mưa rơi theo triền núi
Những giọt tình long lanh
Mưa đổ theo con dốc
Mưa gọi hồn mong manh.
Giọt mưa kể chuyện buồn
Sao người cứ mong luôn
Mưa rơi làm nổi nhớ
Ngẩn ngơ buồn vu vơ.
Đếm giọt mưa giăng sầu
Đan tình vào tim đau
Về đâu ơi nỗi nhớ
Dài theo cơn mưa Ngâu
Mưa ngâu

Mưa rơi rơi đầu phố
Mưa rơi trong lòng ai
Đêm nghe tiếng thở dài
Mưa sầu giăng mắt nai.
Mưa rơi theo triền núi
Những giọt tình long lanh
Mưa đổ theo con dốc
Mưa gọi hồn mong manh.
Giọt mưa kể chuyện buồn
Sao người cứ mong luôn
Mưa rơi làm nổi nhớ
Ngẩn ngơ buồn vu vơ.
Đếm giọt mưa giăng sầu
Đan tình vào tim đau
Về đâu ơi nỗi nhớ
Dài theo cơn mưa Ngâu

Tập thơ buồn về tình yêu, cuộc sống, gia đình thật buồn, thật cô đơn. Những câu thơ tình buồn mang nặng nỗi ưu tư khi tình yêu tan vỡ. Những câu thơ buồn viết trong đem, trong những cơn mưa vội vã.. mang nỗi niềm tâm sự ẩn chứa sâu bên trong tâm hồn yếu đuối khao khát tình yêu, khao khát một cuộc sống trọn vẹn.

Thơ Hay - Tags: