Chùm thơ lục bát về tình yêu buồn xúc động nhất, tan nát cõi lòng

Chùm thơ lục bát về tình yêu buồn xúc động nhất, tan nát cõi lòng

Những bài thơ lục bát về tình yêu buồn , tan nát cõi lòng có lẽ chính là điểm tựa để những con tim cô đơn giãi bày tâm trạng phiền muộn của mình. Một tình cảm tường chừng là tất cả, bỗng chốc tan vỡ như bong bóng xà phòng khiến bạn bị hụt hẫng, tổn thương vô cùng. Những vần thơ như chia sẻ nỗi lòng, tâm tư của bạn, giúp bạn vực dậy tinh thần và tìm đến những điều tốt đẹp nhất, cân bằng lại cuộc sống sau khi xa người.

Thông Tin

Tên FileChùm thơ lục bát về tình yêu buồn xúc động nhất, tan nát cõi lòng
Danh Mục
Cập NhậtTháng Hai 7, 2020

Thơ lục bát về tình yêu buồn, tan nát cõi lòng

Những bài thơ lục bát về tình yêu buồn luôn được nhiều bạn trẻ sưu tầm và chia sẻ. Ai trong đời mà chả đôi lần thất tình, thất vọng về một người, hay chính là những hối tiếc về những sai lầm của bản thân dẫn đến cuộc tình rạn nứt. Cùng nhau đọc và nghiền ngẫm, hiểu hết được nỗi lòng của người trong cuộc với chùm thơ xúc động dưới đây nhé.

TRÁI NGANG CUỘC TÌNH
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường tình sao quá mong manh
Trái ngang bao phủ…mình đành bơ vơ
Nhớ nhau đứng đợi từng giờ
Năm canh thao thức lòng ngơ ngẩn buồn.

Hai hàng nước mắt chợt tuôn
Khi nhìn chớp biển mưa nguồn hai nơi
Lòng canh cánh nhớ một thời
Ngày còn vui bước chung đôi dắt dìu.

Giờ đây đường vắng quạnh hiu
Mình anh lặng lẽ giữa chiều lang thang
Đắng cay chua chát bẽ bàng
Sao em đành bước sang ngang không về.

Dù cho đời lắm nhiêu khê
Nhưng bao kỷ niệm câu thề còn vương
Tình duyên còn mất vô thường
Sao lòng vẫn nhớ vẫn thương nhau hoài.

Thời gian nhanh tựa con thoi
Không duyên nên phải lạc loài thiên thu
Đông sang tuyết phủ mịt mù
Tình vương trái đắng…lời ru ngậm ngùi.

Biết bao giờ mới được vui
Đành thôi cam phận chôn vùi ngày xanh
Xót thương mộng vỡ tan tành
Yêu thương còn lại…long lanh giọt sầu.


HỒNG NHAN BẠC PHẬN
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường xưa anh chẳng thèm qua
Thì thương với nhớ đậm đà còn đâu?
Không duyên ôm mối tình sầu
Một đời khắc khoải đớn đau ngậm ngùi.

Giờ đâu còn những ngày vui
Bao nhiêu thương nhớ chôn vùi thời gian.
Trách anh sao quá phũ phàng
Làm em đành phải…chít tang cuộc tình.

Cuộc đời lắm nỗi điêu linh
Đời duyên không nợ nên tình nhạt phai.
Xa nhau nước mắt chảy dài
Bao đêm thao thức lòng lai láng buồn.

Em anh tình chẳng được suôn
Đành thôi thầm lặng đừng đùn đẩy nhau.
Đông sang tuyết trắng một màu
Buồng tim rét buốt…lòng đau đớn lòng.

Còn đâu sáng đợi chiều mong
Nợ duyên lận đận tình chòng chành đưa
Sá chi một mối duyên thừa
Nên tình nay cũng theo mưa cuối chiều.

Một đời nuôi dưỡng chắt chiu
Tưởng rắng suốt kiếp luôn dìu dắt nhau
Ngờ đâu tình đã phai màu
Phận hồng nhan bạc thương đau theo hoài.

EM CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN?
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Lệ trào chảy ngược vào tim
Nhớ nhau lần bước đi tìm người thương
Dù cho cay đắng đoạn trường
Anh nguyền không để hai phương trời sầu.

Nhưng giờ em có biết đâu
Trong anh kỷ niệm thuở đầu còn nguyên
Tại bao ngang trái lụy phiền
Nên tình không trọn…nợ duyên hết rồi.

Bước từng bước giữa đơn côi
Năm canh thổn thức…lòng bồi hồi đau
Còn đây nước mắt không màu
Khóc tình duyên bạc…chia nhau rồi về.

Đông buồn rét buốt tái tê
Đường xưa kỷ niệm…bốn bề tuyết giăng
Tìm đâu ra bóng chị Hằng
Bởi mây đen phũ bóng Trăng chẳng còn.

Dù mình góc bể đầu non
Tình yêu ngày ấy…em còn nhớ không?
Hay đang hạnh phúc ấm nồng
Quên người năm cũ ngày trông đêm chờ.

Đau lòng trút cạn vào thơ
Tìm quên thương nhớ dại khờ ngày xưa
Thu đi Đông đã vào mùa
Tình duyên không nợ chát chua ngậm ngùi.

TÌNH NHƯ BỌT NƯỚC

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Chờ nhau năm tháng mỏi mòn
Yêu thương giờ cũng héo hon nhạt dần
Cuộc đời là cõi phù vân
Nên hồng nhan bạc mấy lần lạc duyên.

Nhớ khi hai đứa cùng nguyền
Nơi hàng cây gió ngã nghiêng bên đường
Tay em anh nắm nói thương
Nhưng giờ còn lại đoạn trường đớn đau.

Trần gian đen trắng hai màu
Yêu thương rồi cũng lạc nhau giữa đời
Ngoài đường tuyết phủ khắp nơi
Em thầm lặng bước giữa trời lạnh căm.

Đời em như kiếp con tằm
Trả vay…vay trả tháng năm ngậm ngùi
Biết bao giờ mới được vui
Thời gian rồi cũng…chôn vùi ngày xanh.

Nợ duyên nay đã không thành
Gánh tình dang dở lòng canh cánh buồn
Hai hàng nước mắt chợt tuôn
Bao nhiêu kỷ niệm quay cuồng trong em.

Hạt mưa vừa rớt trước thềm
Mang theo lá rụng càng thêm chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Tình như bọt nước…giữa dòng sông trôi.

TÌNH THỪA
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thương thay một mối tình thừa
Phải chi chiều đó…đừng đưa nhau về
Bây giờ lòng chẳng tái tê
Đâu ôm sầu muộn không hề đau thương.

Anh gieo chi nỗi đoạn trường
Đắng cay chua chát sầu vương chữ tình
Hoàng hôn cứ ngỡ bình minh
Nên giờ đau khổ riêng mình em mang.

Khóc cho duyên số bẽ bàng
Trăm cay ngàn đắng lòng tan nát lòng
Còn đâu sáng đợi chiều mong
Tình như Thu chết lá chòng chành đưa.

Giờ đây tình lỡ hương thừa
Đời hồng nhan bạc sớm trưa ngậm ngùi
Em về nuốt lệ làm vui
Oằn lưng cõng nhớ chôn vùi niềm đau.

Thế gian đen trắng hai màu
Nên duyên không nợ mất nhau lẽ thường
Trả người hai tiếng yêu thương
Em thầm lặng bước rồi nhường anh qua.

Thời gian rồi cũng nhạt nhòa
Bao nhiêu kỷ niệm thiết tha phai mờ
Ngậm ngùi trút cạn vào thơ
Lòng đau quặn thắt lệ chờ chực tuôn.

BƯỚC TỪNG BƯỚC THẦM
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Quay về gặm nhấm đắng cay
Buồn len lén đọng những ngày không anh
Tình như gió thổi qua mành
Còn chăng cũng chỉ mong manh lệ sầu.

Lá vàng rơi rụng theo Ngâu
Trôi theo dòng nước qua cầu về sông
Gió đưa sóng đẩy bềnh bồng
Em ngồi mãi đợi…chờ trông héo mòn.

Cho dù lặn biển trèo non
Tình anh em vẫn luôn còn trong tim
Giờ đây biết ở đâu tìm?
Người Nam kẻ Bắc như chim giữa trời.

Đau lòng lắm bạn tình ơi
Sầu thương đau đớn nghẹn lời xót xa
Đành thôi quên thuở mặn mà
Rồi thầm bước giữa phong ba đoạn trường.

Cũng đừng lưu luyến vấn vương
Chia nhau mỗi đứa…một đường mà đi
Tình yêu nay chẳng còn gì
Quay lưng bước vội…còn chi mà chờ.

Em còn đây chỉ vần thơ
Chất chồng kỷ niệm…ngày khờ dại yêu
Xa nhau mới thấy thương nhiều
Hoàng hôn phũ xuống bước liêu xiêu buồn.

CHIỀU BUỒN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Hoàng hôn hoang vắng tịch liêu
Đời luôn lận đận mang nhiều nỗi đau
Như Thu lá chết thay màu
Gió miên man thổi…thi nhau rụng rời.

Bao lần nước mắt tuôn rơi
Khóc cho thân phận nửa đời phấn hương
Trách anh sao nỡ chia đường
Quên dòng sông cũ chẳng vương vấn đò.

Còn gì đâu nữa đắn đo
Thôi đành quên những dặn dò ngày xưa
Bởi thương nhớ cũng đã thừa
Giờ đây khuya sớm…sáng trưa mặc tình.

Thói đời giàu trọng đói khinh
Nên duyên nợ của chúng mình đành xa
Bao nhiêu tha thiết mặn mà
Những ngày mình đã trải qua chẳng còn.

Xa rồi lòng mãi héo hon
Mình em bước giữa lối mòn không anh
Tình như gió thổi qua mành
Còn chăng cũng chỉ…long lanh giọt sầu.

Thu buồn lá chết theo Ngâu
Lời yêu không trọn giang đầu cuối sông
Anh như chiếc lá xuôi dòng
Trôi theo sông nước… mãi không nhớ bờ.

DANG DỞ CUỘC TÌNH
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đời sao cay đắng lắm điều
Công danh sự nghiệp tình yêu sang hèn
Một mình lận đận bon chen
Buồng tim rỉ máu…vết hằn ngày xưa.

Đời ôm mảnh ghép duyên thừa
Nên trăm năm vẫn…tình chưa trọn tình
Thôi đành lặng lẽ làm thinh
Mặc cho nước mắt đời mình tuôn rơi.

Bao nhiêu thương nhớ một thời
Nay tình không trọn đành chơi vơi sầu
Lá vàng rơi rụng theo Ngâu
Tình chia hai đứng mỗi đầu sông Tương.

Giờ đây mỗi kẻ một đường
Tình em anh trả…yêu thương xa dần
Cuộc đời là cõi phù vân
Có duyên không nợ…tình ngần ấy thôi.

Thương yêu giờ cũng cạn rồi
Chúng mình như đũa lẻ đôi chạnh lòng
Hết rồi ngày đợi tháng mong
Còn chăng nước mắt lưng tròng em anh.

Ngày xưa mơ ước duyên lành
Nhưng nay đau xót lòng canh cánh buồn
Ngước lên giọt lệ vừa tuôn
Đang thầm lặng đổ cuốn cuồn theo mưa.

Đời ôm mảnh ghép duyên thừa
Nên trăm năm vẫn…tình chưa trọn tình.

HỒNG NHAN PHẬN BẠC

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mười hai bến nước đục trong
Một thời mang nặng nỗi lòng vì yêu
Trái ngang cay đắng lắm điều
Ôm bao nhiêu nhớ bấy nhiêu giọt sầu.

Đường đời vạn nẻo thương đau
Xin đừng rút ván sang cầu người ơi
Để rồi sầu khổ suốt đời
Từng đêm trút cạn những hơi thở buồn.

Cuộc đời lận đận chẳng suôn
Lang thang khắp chốn từ nguồn về xuôi
Tình yêu nước mắt ngậm ngùi
Buồn thương hận tủi sướng vui một thời.

Làm người ai cũng lệ rơi
Duyên tình không trọn…một đời ly tan
Khóc cho duyên số lỡ làng
Hồng nhan phận bạc tình dang dở hoài.

BUỒN THIÊN THU
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường tình lắm cảnh bể dâu
Em anh đành phải…hai đầu tương tư
Vừa thương đã nói tạ từ
Giờ đây còn lại…những dư âm buồn.

Thôi đành quay mặt tay buông
Anh nguyền về với…cội nguồn chân tu
Trần gian là chốn ngục tù
Chữ duyên lạc lối thiên thu ngậm ngùi.

Gặp nhau nuốt lệ làm vui
Nếu còn thương nhớ hãy vùi chôn sâu.
Hương yêu dù mãi thắm màu
Nhưng tình cam chịu mất nhau giữa đời.

Cuối chiều giọt nắng chơi vơi
Anh thầm bước giữa đất trời lang thang
Chưa Thu nhưng lá héo vàng
Rụng rơi từng chiếc…lòng tan nát lòng.

Sao em gạn đục tìm trong
Buông tình trôi nổi giữa vòng trầm luân
Mong em hạnh phúc không buồn
Riêng anh gánh chịu lệ tuôn tháng ngày.

Trái ngang chua chát đắng cay
Mình đừng khơi dậy…rồi đày đọa nhau
Trách em phụ khó tham giàu
Quên duyên bỏ nợ…làm đau cuộc tình.

GIỮ TRỌN LỜI NGUYỀN
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Trải qua cay đắng một thời
Tình yêu ngang trái chơi vơi thật buồn
Nhiều lần nước mắt chợt tuôn
Bao nhiêu kỷ niệm quay cuồng trong tim.

Vắng nhau em mãi kiếm tìm
Nhưng anh biền biệt lặng im chẳng về
Đành rằng không phải phu thê
Nhưng tình nghĩa nặng câu thề chia nhau.

Dù cho mình chẳng sang giàu
Tình luôn êm ấm trước sau một lòng
Suốt đời em chỉ thầm mong
Đôi mình sẽ thoát khỏi vòng gian nan.

Bao năm lệ đổ ngập tràn
Bây giờ thương nhớ sang trang mới rồi
Em nguyền một dạ chung đôi
Người dưng khác họ yêu rồi không phai.

Vần thơ tuy ngắn tình dài
Giữ tròn hạnh phúc tình lai láng tình
Hết đêm rồi đến bình minh
Đã qua lận đận giờ mình sánh duyên.

Quên bao cay đắng lụy phiền
Hết rồi những lúc chao nghiêng giữa đời
Không còn mỗi đứa một nơi
Cùng nhau khắc dạ một lời thủy chung.

CHIỀU MƯA LỖI HẸN
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em đừng níu giữ lời thương
Bởi tình duyên đã…đôi đường chia phôi
Giờ đây mình mất nhau rồi
Đâu còn những lúc chung đôi sớm chiều.

Cuối hoàng hôn…nắng hắt hiu
Lá vàng rụng xuống đã nhiều hơn xưa
Thương nhau biết nói sao vừa
Bao Thu chồng chất vẫn chưa trọn tình.

Đau lòng hãy cố lặng thinh
Đành thôi quên chuyện đôi mình từ đây
Dù thương nhớ vẫn tràn đầy
Nhưng ngang trái đã…bủa vây từng giờ.

Anh lần bước giữa bơ vơ
Mình duyên không nợ đứng chờ thiên thu
Trần gian là chốn ngục tù
Thương yêu dang dở…lời ru đượm buồn.

Mưa chiều từng hạt vừa tuôn
Nhìn theo chớp biển mưa nguồn đớn đau
Trách Thu làm lá phai màu
Tình mình cũng đã…xa nhau ngút ngàn.

Em về hãy bước sang ngang
Đừng lưu luyến nữa…héo tàn tuổi xuân
Thương thay một mối tình buồn
Yêu thương không trọn mãi tuôn giọt sầu.

CÒN LẠI MÌNH ANH

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Một thời xa cách quê hương
Nay về cây phượng sân trường còn nguyên
Nhưng em ván đã đóng thuyền
Dòng lưu bút cũng…theo duyên em rồi.

Lặng thầm nước mắt chợt rơi
Bước chầm chậm bước giữa đời không em
Mưa rơi từng giọt trước thềm
Khi nhìn xác phượng càng thêm chạnh lòng.

Còn gì đâu nữa mà mong
Tình yêu ngày trước…theo dòng thời gian
Trách cho số phận bẽ bàng
Đường yêu lỗi nhịp…tình sang ngang đò.

Đâu còn kỷ niệm từng cho
Khi hoàng hôn xuống…hẹn hò bên nhau
Phải chăng nước mắt không màu
Nên tình khắc khoải thương đau thế này.

Anh về gom nhặt đắng cay
Sống mòn mỏi sống những ngày bơ vơ
Nhớ nhau ngồi đếm từng giờ
Lật dòng lưu bút…lòng ngơ ngẩn buồn.

TÌNH ĐÃ NHẠT NHÒA
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mây giăng phũ kín rừng chiều
Dòng sông vắng lặng gió hiu hiu buồn
Em ngồi nước mắt chợt tuôn
Tình ngang trái cũng bắt nguồn từ đây.

Mưa Thu lá rụng rơi đầy
Đường xưa kỷ niệm…giờ đây vắng rồi
Hoàng hôn ngồi đếm lá rơi
Nhớ từng kỷ niệm một thời còn nhau.

Xót thương chiếc lá thay màu
Vàng khô rơi rụng trước sau ngập đường
Lỡ làng phai nhạt phấn hương
Mới hay tình lắm đoạn trường gian nan.

Anh gieo chi lắm phũ phàng
Bao nhiêu cay đắng…làm tan nát tình
Em giờ cam chịu lặng thinh
Rồi ngồi gặm nhấm thuở mình còn yêu.

CŨNG BỞI DO NGHÈO
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Một đời khắc khoải gieo neo
Má hồng phận bạc bởi nghèo trót mang
Năm canh thao thức mơ màng
Ngậm ngùi thương xót tình dang dở tình.

Thói đời giàu trọng nghèo khinh
Quên thương bỏ nhớ…mặc tình lệ rơi
Mất nhau lây lất giữa đời
Như bao lá rụng nằm phơi tháng ngày.

Oằn lưng em gánh đắng cay
Nhưng anh chẳng nghĩ càng đày đọa thêm
Bờ mi nước mắt ướt mềm
Hết rồi kỷ niệm những đêm ấm nồng.

Bây giờ anh có nhớ không?
Riêng em vẫn giữ một lòng thủy chung
Dù cho mình chẳng đi cùng
Nhưng trong ký ức…chẳng lung lay tình.

Thơ lục bát về tình yêu đơn phương

Yêu đơn phương là điêu không dễ dàng, nhìn trộm người ấy từ phía xa, nhìn thấy người ấy hạnh phúc bên vòng tay khác khiến con tim bạn rạn nứt. Đừng cố kìm nén cảm xúc của mình, hãy chia sẻ những vần thơ lục bát về tình yêu đơn phương để vơi đi nỗi sầu thẳm trong lòng nhé. Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy thoải mái, dễ chịu hơn.

TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Ngoài hiên thánh thót mưa rơi

Giáng sinh lại nhớ đến người tôi yêu

Tưởng gần mà cách bao nhiêu

Chẳng bao giờ dám nói điều yêu em

Rằng quen thì thật là quen

Tim em lặng lẽ buông rèm từ lâu

Chưa yêu đã sợ khổ đau

Trái tim vẫn mãi một mầu trinh nguyên

Yêu em không muốn lụy phiền

Hay là mình chẳng có duyên vợ chồng

Một mai lỡ phận má hồng

Lòng anh day dứt vì không ngỏ lời

Yêu em yêu đến trọn đời

Tình đơn phương mãi rối bời lòng anh

Muốn như nguồn nước ngọt lành

Lâu dần thấm mãi em thành tình yêu

TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Số phôn bấm mấy lượt rồi

Bấn xong lại xóa, đứng ngồi chẳng yên

Gọi taxi chạy luyên thuyên

Cảnh Sài Gòn chụp cho quên cơn buồn

Sài Gòn ơi, nhớ Sài Gòn!

Cà phê đen uống cồn cào ruột gan

Sài Gòn mưa ướt gã gàn

Mưa là em tới vội vàng chợt đi

Sài Gòn phố vắng đêm khuya

Còn tôi với gió thầm thì hàn huyên

Đành nhờ gió giám sát em

Tình đơn phương ngấm say mềm tương tư.

TÌNH YÊU ĐƠN PHƯƠNG

Hoa xinh chi lắm hoa ơi

Để cho ánh nắng mặt trời phát ghen

Sáng chi cho lắm hỡi đèn

Để cho bóng tối đêm đen bàng hoàng

Xinh chi cho lắm hỡi nàng

Mày tằm mặt phượng cho chàng ngẩn ngơ

Duyên sao duyên khéo hừng hờ

Cho chàng lưu luyến bơ vơ một mình

NÓI VỚI TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Thơ tình anh viết bao nhiêu

Mà sao không thấy nói điều yêu em

Lúc nào cũng bảo rằng quen

Vậy mà chẳng dám nhóm nhen lửa tình

Em đâu muốn sống một mình

Chẳng qua chưa thấy bóng hình nào ưng

Riêng anh sao cứ lừng chừng

Con trai mà lại ngập ngừng lời yêu

Em đâu cần phải nói nhiều

Một lời thôi cũng là điều em mong

Đò chiều chẳng cặp bến sông

Để em đứng mãi ngóng trông đợi chờ

Đã yêu đừng có hững hờ

Trải lòng bằng những câu thơ làm gì

Yêu thì mạnh bạo nói đi

Em là con gái nhắc thì vô duyên

ĐƠN PHƯƠNG

Đậm chất hai chữ chung tình

Đơn phương một người toàn là khổ đau

Biết vậy mà vẫn cữ ngu

Để cho tim phải nát tan nhiều lần

Nước mắt thấm đẫm hàng mi

Lòng đau như cắt người có biết không

Nếu đã không duyên, không phận

Cớ sao cứ phải để ta gặp nàng.

NHÌN THEO LÁ RỤNG

Giọt thương giọt nhớ giọt sầu
Anh mang theo hết còn đâu mà tìm?
Kiếm nhau như thể mò kim
Chim bay phía Bắc em tìm hướng Đông.

Lặng nghe đau xé trong lòng
Tình chia hai ngã còn mong đợi gì?
Nào ai giữ được người đi
Đành chôn kỷ niệm níu ghì thêm đau.

Đời hoa hương phấn nhạt màu
Phải cam chịu cảnh mất nhau chữ tình
Hoàng hôn mà ngỡ bình minh
Nên đau đớn chỉ riêng mình em mang.

Nhìn theo chiếc lá rụng vàng
Lòng em chua chát buồn man mác buồn
Quay lưng từng giọt lệ tuôn
Tim em quặn thắt lòng cuồng cuộn đau.

Hy vọng với những bài thơ lục bát về tình yêu buồn trên đây sẽ giúp bạn sẻ chia được nỗi lòng của mình, về một con tim cô đơn, lẻ bóng, đầy phiền muộn. Gocbao.com luôn lắng nghe những tâm sự của bạn, chia sẻ với bạn bằng những câu nói hay, những stt xúc động nhất. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết trên.

Comments

Login to comment