Hót hòn họt những bài thơ công danh sự nghiệp gây sốt cộng đồng mạng

Hót hòn họt những bài thơ công danh sự nghiệp gây sốt cộng đồng mạng

Những bài thơ công danh sự nghiệp chứa đựng nhiều bài học có sức lan tỏa mạnh mẽ trong cuộc sống. Với những ý nghĩa sâu sắc những bài thơ này giúp bạn đọc thức tình được tâm hồn sâu sắc. Cuộc sống, ai cũng khao khát mình có được sự nghiệp ổn định để đảm bảo những nhu cầu của bản thân và gia đình. Để đạt được điều đó chúng ta phải trải qua muôn vàn những vấp ngã và sóng gió mà không phải ai cũng có thể làm được. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!

Thông Tin

Tên FileHót hòn họt những bài thơ công danh sự nghiệp gây sốt cộng đồng mạng
Danh Mục
Cập NhậtTháng Ba 31, 2020

Chùm thơ công danh sự nghiệp ấn tượng nhất

Những bài thơ công danh sự nghiệp hay và đặc sắc nhất luôn thu hút sự chú ý của đông đảo bạn đọc. Với những ý nghĩa sâu sắc có sức lan tỏa mạnh mẽ đến mọi người mà chúng luôn được yêu thích và săn đón mạnh mẽ. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!

THỜI BUỔI NÀY LÀM SAO PHÂN THẬT GIẢ

Thơ: Tùng Trần

Thời buổi này làm sao phân thật giả
Khi lòng người đầy giả trá đa đoan
Lúc sang giàu luôn nói dạ sắc son
Dù biển cạn đá mòn không thay đổi

Nhưng phút chốc tất cả thành mây khói
Khi kim tiền làm thay đổi nghĩ suy
Những mặn nồng từng bảo mãi khắc ghi
Rồi quay lưng bước đi không ngần ngại

Có phải chăng sống chân tình là dại
Cớ sao mình chẳng mai mải như ai
Thì môi gầy đâu nếm vị đắng cay
Và cuộc sống chẳng u hoài da diết

Đến bây giờ tôi mới hay mới biết
Đừng dại khờ quá tha thiết thật tâm
Để hạ sang trời chẳng đổ mưa dầm
Hay đêm đen không âm thầm buồn bã

Thời buổi này làm sao phân thật giả.

ĐỜI TA MỌI CHUYỆN ĐÃ RỒI

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Đang vui lắm lúc lại buồn
Tại sao mãi cuốn trong guồng phù hư
Não phiền đè nặng tâm tư
Chỉ mong giây phút niệm từ để quên!

Sinh thời cha mẹ đặt tên
Mấy mươi năm lạc, trôi bên chợ đời
Đổi bao nước mắt, nụ cười
Thì ta thử hỏi kiếp người còn chi?

Gỡ dòng lệ đọng trên mi
Quơ quào hết những sân si để dành
Thử chơi một trận tan tành
Xem ta còn có mạnh lành hay chăng!

Cuối cùng ngồi lại ăn năn
Một câu niệm Phật còn lăn tăn nhiều
Vì chưng trước đã làm liều
Hỏi rằng phật có dắt dìu kẻ mê

Bây giờ nghe những khen chê
Bình chân như vại chẳng hề bận tâm
Hơn thua cũng mấy mươi năm
Sang hèn cũng ở trong trầm luân thôi

Đời ta mọi chuyện đã rồi
Cố đi cho hết kiếp người dở dang!

Ngày 28. 03. 2019

ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ

Thơ: Thanh Hùng

Bởi cuộc sống là vòng xoay xuôi ngược
Có bao giờ đời giống được như mơ
Bạn tâm giao đôi lúc lại hững hờ
Những trân tráo nào giờ luôn xuất hiện

Ta chẳng phải có quá nhiều định kiến
Nhưng cuộc đời là vai diễn thật hư
Để thời gian ta mới hiểu từ từ
Đời là thế đâu giống như giấc mộng

Có nhiều lúc thấy lòng sao trống rỗng
Như cuộc tình phút chốc bỗng rời xa
Dù yêu nhau luôn thắm thiết mặn mà
Câu từ tạ là ta rời nhau mãi

Thôi đừng mộng sẽ không còn tê tái
Sống bình thường ta lại thấy vui hơn
Đời dạy ta không biết giận hay hờn
Để ánh sáng mở ra trong đêm tối

Hãy sống thật để không còn niềm nỗi
Bởi cuộc đời không thể nói như mơ
Cứ xem ta như là kẻ khù khờ
Mà vui vẻ chẳng bơ vơ sầu muộn.

P T H 2019

TÀN CUỘC CHƠI

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Tàn cuộc chơi ta trở về nhìn lại
Có niềm vui và cũng lắm nỗi buồn
Những chấp ngã vướng vào nhau thì phải
Thấy nụ cười, lẫn nước mắt vừa tuôn

Tàn cuộc chơi vẫn còn muôn suy nghĩ
Những hơn thua, những đố kỵ còn nhiều
Cán cân nghiêng giữa chân tình, lý trí
Khi trong lòng chưa trọn vẹn thương yêu

Tàn cuộc chơi như một chiều hoang vắng
Một mình ta giữa thinh lặng ngẫm đời
Kiếp vô thường có ngọt ngào, cay đắng
Cứ nhẹ nhàng đón nhận những chơi vơi

Tàn cuộc chơi ta vẫn cười mãn nguyện
Mất hay còn, đi hay đến… tùy duyên
Lấy buồn vui cùng câu thơ hòa quyện
Chẳng có chi vướng bận với ưu phiền

Tàn cuộc chơi trở về miền bình lặng
Ngắm hạt mưa, ngắm màu nắng chan hòa
Những lao xao cuộc đời ta đã quẳng
Để lòng mình đầy cảm xúc thăng hoa!

Lẽ sống

(Thơ Đặng Hải)

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đời có ích tệ sống chơi
Ai làm trăm sự cho ta sống
Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đẹp xem ai quyết xây đời
Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm
Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời
Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời
Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ
Nghĩa tình cao cả với con người

Sống với Chết

(Trần Nhuận Minh)

Sống ao ước muốn mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ không theo
Thế gian cái sướng, cái nghèo
Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

Sống được những phút giây thoải mái
Kiếp con người được lãi thế thôi
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời ban cho

Sống với những buồn lo ngày tháng
Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơi
Thật là cuộc sống phí hoài biết bao

Cái chết kia, ai nào đã thoát
Số mệnh, trời định đoạt, ai hay
Được vui, hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rủi, may bất thường

Phúc với họa, đôi đường ai biết
Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang giàu
Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

Cho mệt xác để rồi cũng chết
Lãi trên đời là biết sống vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi
Còn hơn giàu có suốt đời lo toan

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả
Thành cuộc đời vất vả quanh năm
Óc đầu suy nghĩ chăm chăm
Đôi tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười

Sao không nghĩ kiếp người là mấy
Gương thế gian trông thấy rõ ràng
Sống thời tích trữ bạc, vàng
Sống thời tay trắng không mang được gì
Còn được sống, tiêu đi là lãi
Chết thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu
Bản thân chỉ biết có thu
Chi ra lại sợ không bù được ngay

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọa
Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn
Lòng còn đo đắn băn khoăn
Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi

Sao chả biết con người là quý
Sống coi tiền như vị thần linh
Để tiền sai khiến được mình
Thật là hèn hạ đáng khinh, đáng cười

Trong vạn vật con người là quý
Của làm ra còn mất như chơi
Chỉ duy có một con người
Tan ra là hết muôn đời còn đâu?

Dòng đời

(Thơ Đinh Văn Nhã)

Dòng đời lúc nổi lúc chìm
Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta
Lúc đời ngoạn mục thăng hoa
Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần
Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!
Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai
Ngày mai lại đúng

Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ
Lại có lúc không biết sống đến mai
Mà dành củ khoai đến mốt
Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ
Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ

Cho nên muốn trọn kiếp người
Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền
Khổ công rèn luyện mới nên
Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.
Trôi vào bất tận biển Đông
Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Thành Công

(Ralph Waldo Emerson, 1803-1882)

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều
Được người đời kính trọng
Được con trẻ yêu mến
Được phê bình là ” tạm được”
Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội

Biết thưởng thức cái đẹp
Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác;
Biết cống hiến hết mình
Để lại cho đời một cái gì tốt hơn
Ví như nuôi con cái nên người
Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi
Hoặc xã hội được cái thiện;
Đã chơi say mê và cười thoải mái
Và ca hát vang lừng

Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn
Vì mình đã làm đã sống…
Bạn ơi, như vậy là đã thành công!
(TS. Phùng Liên Đoàn dịch)

Tự Nguyện

(Thơ Trương Quốc Khánh)

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

Những bài thơ hay về sự nghiệp hấp dẫn nhất

Những bài thơ hay về sự nghiệp thu hút hàng ngàn lượt săn đón và yêu thích mạnh mẽ từ bạn đọc. Những bài thơ này khiến trái tim chúng ta rung động mạnh mẽ mỗi khi đọc được.Sự nghiệp là thứ mà bất cứ ai trong chúng ta cũng khao khát có được nhưng để đạt được không phải dễ dàng như chúng ta đã từng nghĩ. Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này cùng chúng tôi nhé!

Đời Ngược Xuôi (Tùng Trần)

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôi
Đã nếm đủ vị đời trong nước mắt
Dù cố gắng nâng niu và lượm nhặt
Từng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay
Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai
Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi
Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi
Mình đã sai và lầm lỗi chỗ nào
Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau
Bước chênh chao trên đường đời mấp mé
Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ
Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu
Là số phận không thể nào thoát được
Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược
Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

Treo không lời ngỏ (Jacaranda)

Khói sương giăng… mờ theo bóng ngả
Như ta chừ tóc đã lần phai
Tâm tư lưu dấu ưu hoài
Nhìn theo cánh nhạn lạc loài khúc thi

Trăng cao chuốc sầu bi vàng úa
Đỉnh cuộc đời buồn tựa lá rơi
Bài thơ viết chẳng thành lời
Câu từ nhạt nhẽo sao vơi được lòng

Thôi xếp bút… treo không lời ngỏ
Đôi dòng đời vò võ riêng mang
Ngược tìm quá khứ… hơi tàn
Canh khuya ai điểm… sầu lan kiếp người.

Người Ơi Đừng Tuyệt Vọng

Đừng tuyệt vọng, Người ơi đừng tuyệt vọng.
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau.
Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu.
Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng.
Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư.
Hãy cười lên cho lòng mình thư thả.
Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

Đời Buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày dài biết sẽ về đâu
Không tương lai, cuộc sống một màu
Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màu
Không san sẻ và không ai hiểu thấu?
Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịu
Mọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao đau khổ xót xa một mình
Cũng là một kiếp con người
Sao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôi
Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời!

Chán Nản (Cạn nguồn)

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Mùa Đông Lam Lũ

Sinh con ra giữa mùa đông.
Quê nghèo lắm áo vẫn chưa đủ ấm.
Mẹ lặn lội trong những chiều thăm thẳm.
Đủ ấm con từ buổi mới chào đời.

Hai mươi hai xuân đã qua rồi.
Sinh nhật con hai mươi hai áo đông mẹ tặng.
Con_ hạnh phúc luôn trọn vẹn.
Mẹ_ lam lũ cả một đời.
Sinh nhật mình mẹ có nhớ không!

Buồn Muốn Khóc

Buồn quá đi nhiều khi muốn khóc
Nước mắt rơi chan chứa 2 hàng
Ôi đời ta muôn vàn cay đắng
Biết nói sao để vơi hết nỗi đắng cay???

Lúc này chán đến vô cùng
Chỉ muốn một tiếng nổ đùng tôi tan
Để không còn tiếng tôi than
Để tôi ngăn được hai hàng lệ rơi.

Khóc một mình (Phạm Tâm An)

Khóc đi! Khóc một mình thôi
Để cho nước mắt cuốn trôi muộn phiền
Trải bao sóng gió, đảo điên
Xót xa đau vỡ cả miền tâm linh.
Khóc đi, hãy khóc một mình
Để cho thanh thản lặng thinh theo về
Biết hồn còn chút u mê
Trần gian bụi bặm bộn bề rủi may.
Khóc đi cho nhẹ lòng này
Đã là số kiếp – đắng cay ai lường?!
Cuộc đời muôn nỗi đoạn trường
Trời cao, đất rộng… đâu đường cỏ hoa?!
Thương mình, nghĩ nỗi can qua
Biết buồn rồi sẽ nhạt nhoà dần thôi
Hôm nay khóc một mình rồi
Để mai cười với mọi người quanh ta
Khóc đi, hãy khóc mặn mà
Ngày mai sẽ thấy đời là chốn vui!

Tôi Lầm Lũi Đi Về Phía Cuối Đời (Hoàng Tâm)

Tôi lầm lũi đi về phía cuối đời
Làm bạn với con giun, con dế
Với cơn mưa dầm, với mùa đông giá
Đất dưới chân mềm, mộ đia ghi tên.

Tôi cả đời, đâu phải mới tìm gặp được em
Trên cánh rừng hoa Ban mới nở
Con nắng cháy người, gió Lào man rợ
Đốt rát môi em, xám cả màu da

Buổi trưa hè, khao khát cơn mưa
Từ thuở em về áo dài mây trắng
Ngôi trường bản nghèo không còn xa vắng
Rộn rã tiếng cười em bé Thái, H,mông

Tôi lan man tìm suối khơi dòng
Chân chạm phải trái tim ai rớt vỡ
Cúi xuống nhặt nỗi buồn duyên số
Em mắt tìm mắt chảy giọt tình khô.

Hơn nửa đời em, hồn chít khăn sô
Đêm trắng dài theo cơn mê vàng võ
Tôi đi về phía cuối đời lầm lủi
Quên mất em, từ thuở mới gặp nhau

Làm bạn cùng giun dế giải sầu
Đêm cạn chén một mình, bên góc rừng Ban trắng
Điện Biên tôi về nẻo vàng gió nắng
Em xa rồi biền biệt gọi tình ơi.

Đêm Buồn

Đêm đêm trên con phố nhỏ
Một mình buồn đang bước về đâu?
Về đâu nhỉ? Khi mà đêm là sâu nặng?
Nỗi u buồn sao cứ mãi vướng thân?

Một khúc nhạc vang lên từ dạo ấy
Dạo cuộc tình mới vừa chớm nở hoa
Thu đi qua cho đông giá trở lại
Lạnh tấm lòng đã giá rét từ xuân.

Nhìn bình minh mà chẳng thấy mùa xuân
Gió nhè nhẹ cho hoa thơm tàn lụi
Nhìn đi em bên kia đông đang đến
Mang nỗi buồn, giá rét người ơi.

Trên đây chúng tôi đã được chúng tôi chia sẻ trong bài viết này những bài thơ công danh sự nghiệp hấp dẫn và ý nghĩa nhất. Với những bài học và chiêm nghiệm quý giá có sức lan tỏa mạnh mẽ những bài thơ này là điểm đến tuyệt vời cho những trái tim đang chênh vênh trong cuộc sống. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nữa nhé!

Comments

Login to comment