Thơ buồn một mình độc đáo chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc

Thơ buồn một mình luôn mang những ca từ sâu sắc lay động trái tim bạn đọc. Ai trong cuộc đời này mà chẳng gặp những giai đoạn vô cùng tồi tệ. Những lúc như vậy một số sẽ tìm cho mình một khoảng trời riêng để gặm nhấm nỗi buồn còn lại sẽ chia sẻ cho những người thân yêu của mình. Cùng nhau theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

Chùm thơ buồn một mình cô đơn mang ý nghĩa sâu sắc

Những bài thơ một mình cô đơn sẽ được chúng tôi chia sẻ trong bài viết này. Với những lời thơ nhẹ nhàng chứa đựng nhiều tâm trạng sẽ khiến bạn phải suy ngẫm nhiều đấy! Nếu bạn đang có những giây phút bế tắc, đau đớn thì hãy cui vẻ và theo dõi những bài thơ ngay dưới đây nhé!

 Cô đơn lối anh về

Bước cô đơn trên lối về quạnh quẽ
Thiếu bóng ai nên vắng vẻ lạnh lùng
Khi đường đời ta chẳng thể bước chung
Mùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giá
Anh không trách người thay lòng đổi dạ
Mà hỏi đời sao lại quá đắng cay
Bao xót xa cứ dai dẳng theo hoài
Chẳng biết đâu là tháng ngày hi vọng
Mất em rồi anh về đường lẻ bóng
Cũng không còn ai trông ngóng đợi chờ
Giọt mưa rơi hay lệ chảy đôi bờ
Trên khoé mi vật vờ bao kỷ niệm
Hạnh phúc xưa giờ biết đâu tìm kiếm
Chiếc hôn nồng ngọt lịm ở đầu môi
Phố còn đây nhưng đã vắng em rồi
Lòng tái tê hỡi người ơi có biết.

Còn lại gì

Còn lại gì..sau ngày tháng mộng mơ
Những niềm vui vô bờ và hi vọng
Hay giọt lệ theo thời gian lắng đọng
Khi một mình với khoảng trống mênh mông
Còn lại gì..khi thuyền đã sang sông
Để nơi đây bến buồn trong hiu quạnh
Đông chưa về sao khí trời se lạnh
Hay bởi vì bên cạnh chẳng còn ai
Còn lại gì..khi tất cả vụt bay
Giấc mơ yêu xây lâu đài tình ái
Nhưng giờ đây đã rời xa mãi mãi
Con tim gầy tê tái chữ phụ phàng
Còn lại gì..sau một giấc mơ hoang
Hay đôi môi thấm chan dòng lệ đẫm
Một nỗi đau mà hàng đêm gặm nhấm
Từng giọt sầu như thấm tận tâm can
Còn lại gì..còn đau khổ riêng mang
Vì giấc mơ cháy tan thành tro bụi
Ai ra đi có bao giờ tiếc nuối
Nhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.

Kẻ hành khất cô đơn

Cứ lang thang giữa dòng đời tất bật
Ta mãi là kẻ hành khất cô đơn
Mặc người đời luôn tính toán thiệt hơn
Ta ăn mày thuở vàng son dĩ vãng
Vẫn như trước cứ dại khờ lãng mạn
Sống hết tình vì bè bạn ngày xưa
Ta vô tư luôn yêu nắng thích mưa
Như cậu bé ngây thơ vừa mới lớn
Ta mãi yêu ánh bình minh buổi sớm
Khi chiều tàn lại thích đón hoàng hôn
Không ganh ghét ta chẳng biết giận hờn
Thích khám phá nơi thâm sơn cùng cốc
Có những người chê ta là thằng ngốc
Một kẻ gàn sống cô độc dở hơi
Không sao đâu ta vẫn cứ yêu đời
Yêu hết thảy con người nơi nhân thế
Ai không thích ta, thôi đành mặc kệ
Chỉ mong cuộc đời dâu bể an vui
Chốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôi
Miễn sao luôn nở nụ cười như ý.

Buồn

Những ngày buồn ở rừng
Sao em không tới, em ơi!
Mây buồn mây hững hờ trôi
Gió buồn gió không lay lá
Hoa buồn hoa không toả hương.
Đâu nào bóng dáng người thương
Xạc xào rừng hoang suối vắng
Ngàn lau phất phơ hoa trắng
Tiếng chim tắc nghẹn nửa chừng.
Chiều đi, sao em không tới
Nắng buồn nắng đọng lưng nương

Cô đơn

Về đây, người yêu hỡi
Cho mưa phùn đời anh thấm sang đời em
Cho đêm trăn trở cùng đêm
Cho ngày hiu quạnh cùng thêm với ngày
Cho tay lạnh giá cùng tay
Cho lời tê dại cùng say với lời
Không mơ hạnh phúc trên đời
Chỉ mơ cùng khóc cho vi nỗi niềm!
Về đây, người yêu hỡi
Cho giá buốt đời anh thấu sang đời em

Cô đơn quá

Trăng thất tình cô quả lửng lơ
Anh cô đơn quá đợi đợi chờ
Người ta có con cười giòn giã
Anh giờ lặng lẽ kiếp ngẩn ngơ
Hôm qua họ đùa vui trên phố
Đưa mắt thèm thôi, khẽ trầm trồ
Khi họ quay về anh mút mắt
Se lòng khát vọng mãi ngây ngô.

Thất tình

Em để lại trong tim tôi một mũi dao
Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút
Tôi mang nó suốt đời,
Còn em thì không biết
Những mùa thu ướt máu vẫn đi về
Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu
Tôi chữa bằng rượu thôi
Hết rượu,
Tôi uống cả mùa thu
Cả những chiều đông lướt thướt
Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa
Mũi dao ngày xưa
Nhưng có sao,
Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu
Cả mũi dao ngày xưa
Cũng phải say mềm.

Thất tình soi gương

Soi gương thấy hắn ta kìa!
Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù
Thất tình có lẽ hồ như
Vội em bữa nọ không từ tạ đi
Soi gương hắn gượng cười gì?
Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui
Dìu tay mấy ngón sần sùi
Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghen
Soi gương dụi nến, bung rèm
Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn
Đêm huyền ô cửa lặng tênh
Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi
Soi gương hắn thất tình rồi!
Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang
Đến hôm tàng tích nồng nàn
Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Ta vẫn nhớ em

Một thoáng Thu về gió quyện mây
Yêu thương ngày cũ mãi đong đầy.
Lối xưa góc phố cây si đợi
Hình bóng một thời chẳng thấy đây.
Nặng trĩu chữ tình cuộc sống này
Trong ta ấp ủ phút nồng say.
Nụ cười một thoáng giờ hoài niệm.
Ta vẫn nhớ em trọn ngất ngây.

Lửa lòng

Chiều buồn len lén nhìn mây
Nhìn đôi chim mộng xa bầy lang thang
Trời buồn đánh giọt lệ hoang
Nhớ em từng phút bàng hoàng con tim
Cuộc tình trăm thứ đan xen
Ai còn nuối tiếc ,ai nhen lửa lòng?
Một ngày tình chết mùa đông
Vu qui người đã theo chồng mười năm
Câu cười giọng nói biệt tăm
Dòng thơ nhắn nhủ tri âm một thời
Biệt li tình khúc ai khơi?
Khóc hoài nước mắt ru hời chua cay
Muôn đời muôn kiếp đắng cay
Chúc em hạnh phúc sum vầy nhé em!

Em về phố ấy chiều mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắtngười
Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ một dung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai
Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu
Em buồn không sao đã qua cầu
Để ai sầu lạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bónghoàng hônvội khuất ngang đầu
Trờitháng sáu đìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn xao xuyến
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ
Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…

Người không về nữa

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ
Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông
Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương
Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi
Trong yên ắng của hoàng hônsầu dại
Anh đợi chờgiữa lòng phố chợ đông
Người không đến và cô đơn ghé đến
Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng
Ở nơi này buồn hiu em biếtkhông
Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông
Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím
Nhớ thương rơi những góc phố im lìm
Anh không đợi và người không về nữa
Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vàođêm
Anh không tìm và người không còn nhớ
Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

Vì sao xa rời

Gửi em một áng thơ tình
Và xin một phút giây mình bên nhau
Hạ về giăng ngập thương đau
Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang
Đâu rồi cái thuở tình hoang
Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng
Ta ngồi ta đợi ta trông
Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa
Người về nơi ấy chiều mưa
Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?
Mưa về cây cỏ xanh tươi
Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui
Chiều nay xót ruột ngậm ngùi
Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!
Chim bay mỏi cánh lưng đồi
Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

Ngày không nhau

Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.
Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.
Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.
Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

Cô đơn

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em
Gió thoảng bên song lệ ướt mèm
Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi
Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm
Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ
Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm
Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn
Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

Vắng anh

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé
Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ
Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh
Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình
Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ
Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu
Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê im bặt đi mọi thứ
Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi
Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi
Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi
Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

Phố và em 

Ngày không anh sao ngày dài đến thế
Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê
Phố đơn côi buồn níu bước chân về
Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng
Ngày không anh tim em như ngừng đập
Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm
Người đã quên sao ta mãi nặng lòng
Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải
Phố không anh chẳng còn chi mong đợi
Chỉ mình em ở lại với mùa sang
Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng
Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ buồn một mình đặc sắc và ý nghĩa nhất. Cuộc sống này không phải bao giờ cũng vui vẻ và hạnh phúc bên cạnh đó còn có những nỗi buồn để giúp ta trưởng thành hơn trong cuộc sống. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn nhất nhé!

Thơ Hay - Tags: