Thơ thất tình ngắn – những bài thơ chạm đến tận cùng nỗi đau

Thơ thất tình ngắn – những bài thơ chạm đến tận cùng nỗi đau

Thơ thất tình ngắn, những vần thơ chạm đến tận cùng nỗi đau của độc giả. Tình yêu thật muôn màu, muôn vẻ: lúc bên nhau thì ngập tràn trong hạnh phúc ngược lại khi đôi lứa chia lìa đôi ngả cũng phải nếm trải những dư vị đắng cay nhất. Trong phút chốc đang còn là của nhau, cùng nhau gửi trao những gì yêu thương nhất,ngọt ngào nhất nay chẳng còn gì nữa ngoài nước mắt đắng cay.

Thông Tin

Tên FileThơ thất tình ngắn - những bài thơ chạm đến tận cùng nỗi đau
Danh Mục
Cập NhậtTháng Ba 21, 2020

Nhớ thật nhiều, yêu thật nhiều nhưng hai trái tim đã không cùng nhịp đập biết làm sao đây …. Tất cả được dồn nén, gửi gắm qua những áng thơ thất tình ngắn sau đây.

Chọn lọc những bài thơ thất tình ngắn hay nhất

Những bài thơ thất tình ngắn sau đây được viết nên bằng những dòng nước mắt mặn chát. Khi đọc nó bạn sẽ cảm nhận rõ hơn nỗi đau của người trong cuộc qua đó cảm thông, chia sẻ với họ nhiều hơn. Còn những người trong cuộc, hãy chia sẻ để chia sẻ để tìm niềm đồng cảm, biết đâu bạn lại thấy nhẹ nhõm hơn..

Chỉ Còn Nỗi Cô Đơn

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn
Chợt thức dậy từ một nơi nào đó
Như lữ khách giữa đời là quán trọ
Ta bước lang thang cùng với mình ta

Đừng hát người ơi những bản tình ca
Những bản nhạc sao lắm là dối trá
Tình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngã
Đừng hết sơn son rồi lại thếp vàng

Đừng nói người ơi những lời dối gian
Chỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡi
Ta chỉ muốn nghe những lời tim nói
Hãy nói những gì hay hơn lặng thinh

Đêm nay ta nghe lặng giữa lòng mình
Có gã đàn ông vu vơ bật khóc
Những giọt lệ chảy ngược vào tim óc
Hóa thành nỗi buồn lặng lẽ, xót xa

Còn lại gì khi giông bão đã qua
Lòng người bỗng chơ vơ như đồi núi
Ngổn ngang trong tim hình hài đá cuội
Cằn khô đất như hoa hồng

Khuya lặng lẽ về quanh những phố đông
Những hàng cây cũng hóa chồng hóa vợ
Quay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡ
Đường về chỉ một mình ta.

Ngày Vắng Em

Những giờ không em trời vơi nắng
Gió thêm buồn Mây nặng ưu tư
Hoa không thơm Bướm thôi chao lượn
Sóng ngừng trôi Biển nặng cô liêu

Ngày không em ngày sao dài thế
Từng giây trôi đi chậm ngược dòng
Cả không gian như đang ngưng đọng
Đang hướng về tâm điểm nhớ em

Đêm vắng em lòng sao lạnh lẽo
Sương không rơi trăng thôi không mơ
Giữa mênh mông trái tim đơn côi
Nỗi nhớ em thiêu đốt tim tôi

Mau về đi em hãy đến đây
Đến với tôi như chính em thôi
Với đôi môi mọng chín như sim
Cho ta say quên hết ngày dài.

Thất Tình

(Lưu Bảo Toàn)

Anh đã buông tay thật rồi sao
Tình cảm đôi ta có lẽ nào
Hoa chưa kết trái anh đã nỡ
Quên đi hết ngày tháng yêu nhau

Tại sao ta phải xa nhau
Để em hứng chịu nỗi đau một mình
Tại sao anh nỡ phụ tình
Để em sống cảnh một mình cô đơn

Nỗi đau này em mong hoá đá
Nỗi buồn này xin hóa thành mây
Còn lại em cùng với tháng ngày
Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới.

Xin Đừng Rời Xa

(Hạnh Ngọc)

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội
Lá xa cành tình sương khói mong manh
Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành
Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.
Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?
Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!
Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?
Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.
Một người đi một người buồn thầm lặng
Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy
Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây
Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?
Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt
Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao
Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao
Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…
Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng
Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan
Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn
Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.
Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ
Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa
Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà
Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

Không Đề

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể
Dù trước anh em chỉ là cô bé
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời.

 Không Được Khóc

(Thiên Gia Bảo)

Nếu khóc được anh đã khóc lâu rồi
Khóc để quên…để muôn đời thôi nhớ
Nước mắt tuôn rơi xóa đi duyên nợ
Đưa chúng mình về đúng nghĩa người dưng…
Nếu khóc được thì anh chẳng ngại ngùng
Sẽ khóc như ai…chưa từng biết khóc
Để cơn yêu đương về thôi mệt nhọc
Hạnh phúc nơi đâu đến lại một lần…
Nếu khóc được rửa trôi hết bụi trần
Anh muốn khóc tan chảy phần đau khổ
Để trái tim lại ngập tràn hoa nở
Cánh đồng tâm hồn bát ngát hương yêu…
Nếu khóc được nhẹ nhàng biết bao nhiêu
Anh muốn thét lên những điều thầm kín
Đã từ lâu cố chôn vùi bịn rịn
Trong khoảng đau thương dấu diếm riêng mình…
Nếu khóc được thì đâu phải nín thinh
Phải cố làm như vô tình băng giá
Dẫu thật gần nhau mà như xa lạ
Sao thấy lạnh lòng hơi thở cô đơn…
Nếu khóc được sẽ vơi bớt nỗi buồn
Thà trút hết tâm hồn thôi day dứt
Còn gì đâu giữa dòng đời được mất
Mà cơ cầu mà níu giữ bon chen…
Nếu khóc được khóc cho hết lụy phiền
Một lần đau thoát ra miền tươi sáng
Gạt lệ đi nghe cõi lòng phẳng lặng
Nở nụ cười rồi mạnh mẽ bước qua.

Tình Buồn 

Tác Giả: Duong Len

Em rất buồn chỉ muốn khóc thật lâu,
Để quên hết những nỗi sầu hoang hoải
Vẫn biết đó, là tình si vụng dại.
Sao trong lòng vẫn mải miết nhớ mong.

Đã nhiều lần muốn chấm dứt cho xong,
Tình ngang trái trong lòng luôn biết dại.
Cứ yêu hoài chỉ thất bại thương đau.
Và nhận lại trái tim đau nhức nhối.

Em rất buồn muốn khóc quá đi thôi.
Dù ai kia vẫn lời yêu dịu ngọt
Vẫn yêu chiều vẫn nịnh nọt dấu yêu.
Nên trong lòng tơ vương nhiều đắm đuối

Có ai không giúp tôi quên diệu vợi.
Để hết buồn để vơi bớt nhớ mong.
Để quên đi trong lòng tình si ấy.
Để hết buồn hết thấy nhớ người dưng.

Lời Yêu Cô Đơn

Chắc rằng sẽ độc thân từ đó
Mãi trách ai vội bỏ lìa xa
Lời yêu thuở trước mặn mà
Sao đành giã biệt bước qua cuộc tình

Chẳng cần phải biện minh trách tội
Bước đi mà nặng nỗi đắng cay
Đành buông tất cả tháng ngày
Để giành hạnh phúc từ tay của người

Ráng nhẩn nhịn cười tươi để sống
Xem thói đời ảo mộng vì đâu
Mà ai nỡ bước qua cầu
Chạnh lòng vứt bỏ mấy câu hẹn thề

Xin tiển biệt tình quê ngày ấy
Nguyện với lòng ở vậy cùng con
Dẫu cho nước chảy đá mòn
Khắc vào trong dạ chữ SON để đời.

Chùm thơ thất tình ngắn buồn đẫm lệ

Thất tình là một trong những cảm xúc buồn nhất trong tình yêu, đó là sự đau khổ khi chia tay người mình yêu, là sự tổn thương khi đánh mất đi một tình yêu đẹp. Những bài thơ thất tình ngắn của con gái và con trai là minh chứng cho những cảm xúc buồn khi thất tình. Nếu bạn đang thất tình, đang buồn bã trong tình yêu, cùng đọc những câu thơ thất tình buồn ngắn để tìm thấy sự đồng điệu trong cảm xúc, trong tâm hồn nhé.

Thất Tình

(Đức Hạnh)

Nếu lỡ ngày mai em thất tình
Có anh nào nhớ thương em không
Đừng để cho em buồn thương lắm
Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa
Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ
Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm
Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn
Chắc rằng lúc đó em nhớ thương
Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng
Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không
Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong
Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy
Và anh lạnh lùng bước sang sông.

 Cô Gái Thất Tình

(Mừng Lương)

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy
Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ
Mong người em cứ bơ vơ
Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần
Thương thầm em cứ ngồi trông
Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về
Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu
Chỉ vì một lỗi nói điêu
Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau.

Vì Anh Lỗi Hẹn

(Hạnh Ngọc)

Anh lỗi hẹn và ra đi mãi mãi
Để nơi này còn lại mỗi mình em
Bến sông buồn lục bình nặng niềm riêng
Theo dòng nước dập duềnh trôi xuôi ngược
Em bên đời cố vững vàng tiếp bước
Vắng xa rồi nào trách được ai đây?
Em gượng cười trong thương nhớ hao gầy
Vờ mạnh mẽ cho qua ngày đoạn tháng
Anh biết chăng khi bình minh tỏ dạng
Lúc hoàng hôn em trống vắng đơn côi
Nơi thềm xưa sương đẫm ướt trêu người
Trăng chếch bóng hững hờ soi bậu cửa?
Vắng xa anh em còn đây lời hứa
Giữ nơi lòng nhen lửa ấm con tim
Tiếng gió lùa, mưa rả rích trong đêm
Nghe thắt dạ giữa mêng mông xa vắng
Anh xa rồi em thành người trầm lặng
Phố đông người em lạc lỏng, cô đơn
Lòng dặn lòng không được trách, dỗi, hờn
Bởi nghịch cảnh thiệt hơn đành cam chịu

Tôi Đã Khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội
Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi
Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi
Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt
Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt
Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau
Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu
Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả
Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá
Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian
Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn
Hay tại sao mà tình tan heo hút
Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt
Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng
Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông
Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ
Đời cô đơn phải chăng buồn như thế
Hay tại vì mình không thể bên nhau
Nếu đã không thể chung một mái đầu
Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc.

Ngày Không Nhau

(Cỏ Hoang Tình Buồn)

Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.

Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.

Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.

Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

Thất Tình

Có hận
Có hờn ghen
Có thù hằn
Em mới hiểu được ít nhiều
Tình yêu khác nào bóng đêm và ánh sáng
Trời với đất cách xa
Mây với gió
Ta với người?
Kẻ Nam, người Bắc
Nối nhau bằng nỗi nhớ nhung
Thuốc kỉ niệm mang nhiều day dứt
Giá có kiếp sau
Thì cũng thế: “thất tình”.

Thất Tình Soi Gương

Soi gương thấy hắn ta kìa!
Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù
Thất tình có lẽ hồ như
Vội em bữa nọ không từ tạ đi

Soi gương hắn gượng cười gì?
Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui
Dìu tay mấy ngón sần sùi
Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghen

Soi gương dụi nến, bung rèm
Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn
Đêm huyền ô cửa lặng tênh
Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi

Soi gương hắn thất tình rồi!
Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang
Đến hôm tàng tích nồng nàn
Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Một Vầng Trăng

Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm
Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ
Lời hẹn thề còn âm vang trên môi
Bỗng dưng tan tành theo mây khói

Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng
Mà giờ đây,em đã vội rời xa
Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu
Chờ đợi em những tháng năm vừa qua

Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút
Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân
Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn
Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá !

Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã
Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta
Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà
Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá.

Những bài thơ thất tình buồn của con gái và con trai

Là con gái hay con trai ai cũng đã từng ít nhất thất tình một lần, thất tình vì không tin tưởng nhau, không dành trọn tình yêu cho nhau. Những bài thơ thất tình buồn của con gái và con trai càng đọc càng rơi nước mắt và nhớ đến người đó nhiều hơn.

Về đâu

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Ta về đâu giữa nẻo đời thầm lặng
Con đường nào mà chẳng thấy xa xôi
Em không đi cùng ta nữa thật rồi
Phố hoang lạnh một mình ta độc bước…

Phải về đâu làm sao ta biết được
Trong ánh đèn mờ ảo rọi phản quang
Cuối con phố nỗi nhớ đã úa vàng
Ta vừa chạm võ tan thành sương khói…

Về đâu để niềm yêu thương vẫy gọi
Cảm xúc nào sống lại ở trong nhau
Giận hờn như vết ố đã phai màu
Rồi biến mất như chưa từng tồn tại…

Phải về đâu để có nhau mãi mãi
Phút mặn nồng còn đó được vẹn nguyên
Và vòng tay ôm ấp những êm đềm
Lửa trong lòng không bao giờ nguội tắt…

Ta về đâu mang nỗi buồn bỏ mặc
Giữa đêm tàn hòa mưa gió ưu tư
Để trái tim thoát khỏi cảnh ngục tù
Buông nhịp đập từ nơi miền xa thẳm…

Về đâu khi đôi bàn tay vẫn trắng
Mà cuộc đời chỉ ưa chuộng giàu sang
Tình nghĩa không thể thắng nổi bạc vàng
Nên đành thôi chấp nhận mình cô lẻ…

Về đâu khi đời ngang tàn vẫn thế
Mỗi ngày qua vui với nhạc văn thơ
Thôi yêu thương khỏi khờ dại ngóng chờ
Tìm định vị cho mình một phương hướng.

Có khi nào

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Có khi nào em nhớ đến anh không
Nhớ gốc đa bên dòng sông năm cũ
Nhớ con đường mùa thu đầy lá đổ
Lời hẹn thề đã vàng úa chưa em…?

Có khi nào còn rung động trái tim
Khi hoàng hôn chìm dần vào bóng tối
Khi bàn chân giữa dòng đời bước mỏi
Muốn quay về tìm lại dấu yêu xưa…?

Có khi nào giật mình giữa cơn mơ
Thầm gọi tên một người từng xa lạ
Thầm quay lưng trên nẻo đường vội vã
Để bước qua không chạm mặt thêm buồn…?

Có khi nào cuộc sống thấy cô đơn
Bởi vắng nhau tâm hồn không điểm tựa
Bởi xa nha ta đâu còn gì nữa
Phút yếu lòng gục ngã tự đứng lên….?

Có khi nào ta đang cũng nhớ em
Nên cảm xúc mới dạt dào đến thế
Nên nghẹn ngào dâng lên hồn thơ trẻ
Người phương xa mong vui vẻ yêu đời…?

Có khi nào tình ta đã mồ côi
Từ khi vắng nụ cười thân thương ấy
Từ khi em quay lưng bỏ anh vậy
Nên sông hồ muôn nẻo kiếp ly tan…?

Có khi nào nơi xa thẳm ngút ngàn
Bài tình ca lại gợi niềm day dứt
Bài thơ buồn duyên tình ta đã mất
Kỷ niệm yêu chạm đến lại đau lòng…?

Thất tình

Tác giả: Tài Nguyễn

Tưởng rằng hai đứa chung tình
Không ngờ nay đã một mình lẻ loi
Đêm về một bóng đơn côi
Nằm trong hoang lạnh sao đời buồn ghê.

Ngày xưa thì có em về
Bây giờ một bóng tái tê cả lòng
Cuộc tình sao thật long đong
Để giờ ta phải ôm lòng đớn đau.

Sao mà em vội đi mau
Bỏ anh ở lại ôm đau cuộc tình
Thôi đành chịu sống một mình
Giữ theo kỷ niệm khi tình đã xa.

Em giờ đi với người ta
Còn anh nay đã hoá ra thất tình
Xin em đừng nhắc chuyện mình
Chẳng còn gì nữa cho tình đớn đau.

Đời bạc bẽo, tình nhạt nhẽo

Tác giả: Cáo Cứng Cỏi

Người ta xuống phố có đôi
Đường khuya vắng lặng riêng tôi lặng thầm
Trên tay điếu thuốc trầm ngâm
Chờ từng cơn gió lạnh căm ùa vào..

Hàng cây đổ lệ lao xao
Bên tai ai oán rì rào tiếng mưa
Phải chăng trời hỏi : Ngủ chưa
Hay vì hoài mộng tình xưa nên nhầm..

Mặc đời ta vẫn giả câm
Giả mù, giả điếc, giả hâm bật cười
Thế rồi điếu thuốc cũng rơi
Vì tàn hay bởi buông lơi nên đành..

Tóc dần điểm bạc đầu xanh
Sầu đau quanh quẩn hoành hành sớm hôm
Ngày mai trời đổ gió nồm
Mong ai đó có cái ôm nhẹ nhàng..!

Yêu một người lạ

Tác giả: Vô Hối

Tôi với người… là hai kẻ xa lạ
Chỉ khác là đã từng rất yêu thương
Nhưng giờ đây tất cả là khói sương
Chia đôi đường chẳng còn chung bước nữa

Tôi biết người, đã quên đi chuyện xưa
Những đón đưa và bao lần hò hẹn
Ký ức cũ… cũng chẳng còn nguyên vẹn
Trong tim người tôi còn là gì đâu

Tình yêu đó ! Tôi hiểu rằng đã lâu
Nên người quên tôi cũng đâu dám trách
Ta gặp nhau do duyên số sắp đặt
Giờ mất nhau chỉ trách định mệnh thôi

Yêu thương ấy dù sao cũng qua rồi
Hai tâm hồn cũng lỗi hẹn với nhau
Người đã quên còn lại tôi thì đau
Tâm trí tôi… chưa phai màu thương nhớ

Người đâu biết, đã bao lần trong mơ
Tôi tỉnh giấc trằn trọc với đêm vắng
Nước mắt rơi nghẹn ngào trong tĩnh lặng
Vẫn âm thầm nhớ mãi chẳng phôi phai

Giờ nơi ấy… chắc người đang bên ai
Con đường dài nay chỉ mình tôi bước
Trái tim tôi vẫn in hằn vết xước
Của hồi ức ngày trước chưa phai nhoà.

Đành sao em?

Tác giả: Lê Đình Vân

Có khi nào em nhớ đến anh không?
Đường em về có chênh chông lẻ bóng?
Nỗi niềm kia có ai chờ ai ngóng?
Hay tim em đã khép đóng lạnh lùng?

Có khi nào em chợt thấy nhớ nhung?
Và có thấy chất chồng bao khao khát?
Tình yêu mới đã lấp đầy mất mát?
Tưới ngọt lành lên chua chát hôm nao?

Giữa kiếp người nỗi nhớ đã gầy hao
Em có còn xanh xao trong mộng mị?
Nỗi đau liệu vẫn còn trong âm ỉ ?
Kết thúc buồn giờ chỉ chết tim anh?

Cuộc sống này hạnh phúc vốn mong manh
Bao mưa gió tan tành tim yêu vỡ
Phai lạt rồi bởi thiếu duyên vắng nợ…
Mùa đông này anh sợ lắm cô đơn…!!!

Chàng Trai Thất Tình

Tác giả: Huỳnh Lâm Phong Em chẳng cần gì ngoài anh..
Em chẳng ham muốn lợi danh tiền bạc..
Yêu anh dù có nghèo mạc..
Cho dù sống ở sa mạc khô khan..
Cùng anh vượt hết gian nan..
Lòng em cũng không tránh than mệt mỏi..
Yêu anh lòng không thay đổi..
Dù cho cuộc sống trôi nổi trên sông..
Để rồi tôi mãi nhớ mong..
Tin chắc rằng em sẽ không phản bội..
Có lẽ tôi quá mừng vội..
Cảm xúc nhất thời vì tội nghiệp tôi..
Lời nói câu hứa thế thôi..
Như một cơn gió mây trôi xa mờ..
Ngày ngày em cứ hững hờ..
Bỏ tôi mong nhớ đợi chờ nơi đây..
Bây giờ em đã đổi thay..
Quên hết lời hứa đắm say hôm nào..

Em có ổn không?

Đừng hỏi em rằng đã sống ra sao
Từ ngày anh đi chẳng lời nào để lại
Em vẫn sống vui hay chỉ còn tồn tại,
Em có ổn không… Anh biết để làm gì?
Nếu em bảo rằng mình đã khóc ướt mi
Đã tự đoạ đày vì nhớ anh nhiều quá
Trở nên bất cần, thản nhiên, xa lạ
Anh có thấy buồn vì đã tổn thương em?
Nếu em bảo rằng mình đã vội vàng quên
Để lại ngọt ngào, ấm êm bên tình mới
Ký ức ngày nào đã chìm vào bóng tối
Anh có vui không? Em hạnh phúc rồi mà…
Đừng hỏi thêm gì về những thứ đã qua
Em có ra sao cũng đã là quá khứ
Cất bước rồi đừng về đây hỏi thử,
Để biết không anh em đã sống thế nào.

Niềm Đau

Tự bao giờ ta chẳng hỏi thăm nhau
Để yêu thương bỗng nhiên thành …đã cũ
Khoảng trời em – Khoảng trời anh chẳng đủ
Ta lỡ lạc đường đi tìm khoảng trời riêng
Tự bao giờ ta đánh mất niềm tin
Không bán buôn những vui buồn khuya khoắt
Bàn tay ta đã bao lâu chưa nắm chặt
Để gió vô tình… ta lạc mất đời nhau
Tự bao giờ ta kẻ trước người sau
Chẳng đi chung trong những chiều gió thốc
Cung đường xưa giờ đây đơn độc
Nhìn hai đứa khờ…giờ bỗng hóa “người dưng”
Tự bao giờ ta chua chát “đã từng”
Đã từng yêu thương, đã từng ân ái
Đã từng thề non, đã từng điên dại
Đã hạnh phúc cười ta tính chuyện trầu cau
Tự bao giờ ta vội bước qua nhau
Như người dưng như hai người xa lạ
Câu thề xưa bây giờ ai ….phá giá
Lăn lóc lề đường sau mấy bận bể dâu
Tự bao giờ ta chỉ có niềm đau…

Trên đây là những bài thơ thất tình ngắn buồn, cô đơn hay nhất gocbao.com đã sưu tầm được với mong muốn chia sẻ cùng các bạn đang phải chịu cảnh thất tình. Cuộc sống luôn cho ta nhiều sự bất ngờ, Chúa cho bước qua những thử thách rồi chào đón ta nơi cuối đường bằng những điều ngọt ngào nhất. Chúc các bạn vui vẻ hơn sau khi xem qua bài viết này!!!

Comments

Login to comment