Tổng hợp những bài thơ về hoa đặc sắc câu like khủng

Tổng hợp những bài thơ về hoa đặc sắc câu like khủng

Những bài thơ về hoa luôn thu hút sự quan tâm mạnh mẽ từ bạn đọc. Mỗi loài hoa đểu mang một vẻ đẹp và đi kèm theo đó là những ý nghĩa riêng bởi thế mà những bài thơ đều rất độc đáo và mới lạ. Nếu bạn đang tìm cho mình một bài thơ về hoa thật hay để chia sẻ lên mạng xã hội thì đừng bỏ lỡ bài viết này của chúng tôi nhé!

39+ Bài thơ về hoa được giới trẻ yêu thích

Mỗi loài hoa đều mang những ý nghĩa riêng bởi thế nên những bài thơ về hoa luôn mang những màu sắc đặc biệt. Có thể bày tỏ được những thông điệp như trong tình yêu và sự mạnh mẽ trong cuộc sống. Hãy cùng nhau khám phá ngay nhé!

+ “Hoàng hôn từ tốn buông màn
Sương long lanh gọi ngày tàn trăng lên
Giữa ngàn sao mọc êm đềm
Hoa Anh Thảo muộn theo đêm trở về
Như ẩn sĩ ngậm lời thề
Trăng lên hoa nở chẳng hề đơn sai
Hoa ơi hoa nở vì ai
Lặng thầm nhan sắc đêm dài lẻ loi
Để khi nắng sớm mai soi
Lại từ tạ nhận thiệt thòi ra đi…”

+ “Bên em một đóa cúc vàng
Sẫm vào màu nắng thu sang tặng người
Mới hay tình cảm đất trời
Hòa vào bông cúc dâng mời, người ơi”

+Hoa anh đào! Nghe sao thân thiết
Từ những ngày xưa tôi biết nước Nga
Cùng cô bạn tóc vàng chung lớp
Thoảng anh đào trong mùi tóc hương pha
Vốn tiếng Nga hồi đầu tôi bập bẹ
Nuốt từng lời em nói ngân nga
Môi em đỏ như anh đào đầu vụ
Má em hồng như đào nụ quê nhà
Bài học chung hai đứa mình chóng thuộc
Em còn khen “Anh giải toán nhanh là…”
Trong lòng như có gì nhen nhóm
Ấp ủ hoài tôi đâu dám nói ra
Thời gian trôi dịu dàng như mộng
Gần tấc gang mà sao vẫn như xa
Chỉ có trái tim tôi mách bảo:
Hoa anh đào còn thắm mãi trời Nga.

+ Có loài hoa mới gặp một lần
Mà lòng nhung nhớ đến bâng khuâng
Màu hoa tim tím bằng lăng nở
Quyến rũ hồn anh lúc chiều dâng.
Em yêu hoa tím lúc còn thơ
Đến tuổi đôi mươi mắt mộng mơ
E ấp nhìn hoa qua cửa sổ
Lòng say rung động với sắc tơ.
Ở cạnh nhà em, anh yêu thơ
Yêu bằng lăng tím cả trong mơ
Yêu người con gái ngây thơ ấy
Vắng bóng em lâu cũng thẫn thờ.
Vào một đêm trăng, ta yêu nhau
Dưới vòm hoa tím, nụ hôn sâu
Tình yêu say đắm như mộng tưởng
Bằng lăng nhuộm tím mối tình đầu…”.

+ “Anh tặng em đóa hồng trong một sáng ban mai
Long lanh quá mặt hồ ơi xao nhẹ
Em nghe trái tim mình run lên khe khẽ
Thầm thì em gọi… hoa ơi!
Anh đang ở đâu rực rỡ ánh sao trời
Xin hãy lắng nghe tiếng hoa hồng tỏa ngát
Xin hãy nhìn bầu trời xanh bát ngát
Bồng bềnh trôi một sắc thắm xanh màu!
Một đóa hồng đỏ thắm nỗi nhớ nhau
Trong sương sớm nồng nàn thơm hoa gọi
Mặt trời về mỗi sớm chiều chói lọi
Hương sắc ngời ngan ngát ở trong nhau!”

+ Trăm thứ hoa trong vườn đua nở
Đã chơi hoa nên biết đủ mùi hoa
Kìa hoa lan, hoa sen, hoa huệ, hoa trà
So sánh có mai là đệ nhất
Đã đẹp lại thơm hương cũng ngát
Màu trong so ngọc trắng nào thua
Mặn mà thay mọi vẻ mọi ưa
Tạo hoá khéo điểm tô nên trọn vẹn
Nắng chẳng ải, mưa chẳng phai, gió chẳng lay, sương chẳng bén
Cứ trơ trơ không thẹn một lòng tơ
Nhuỵ trên cành phong kín lửng lơ
Cao chót vót đợi chờ tri kỷ
Ứơm hỏi khách giai nhân tuyệt mỹ
Dễ ai mà dám ví cùng mai
Yêu hoa hồ dễ mấy người

+ Đường lên gió hát mây ru
Tây Nguyên vàng chín mùa thu Dã quỳ
Lắng nghe hoa nói điều gì
Chênh chao vạt nắng thầm thì suối reo
Trập trùng đèo dốc nghiêng treo
Hoa lưng chừng núi, hoa leo giữa đồi
Lung linh trong sắc hoa cười
Chiều Thu sóng sánh vàng tươi đất trời

+ Nhũ hoa tam giác mạch
Nở hồng trên ngực đồi
Nắng tháng Mười trinh bạch
Chiều ngập ngừng không trôi
Đứa gái tươi nét môi
Địu gùi hoa phía bản
Đứa trai lùa đàn trâu
No căng làn gió ngát
Nả gieo tam giác mạch
Xuống ruột đá tai mèo
Sao cạn ngày giáp hạt
Lại sang mùa gieo neo?
Nhà anh bên Nàn Sán
Bếp lửa vùi sương mây
Gặp em phiên Cán Cấu
Vòng bạc lồng cổ tay
Ta cưới thôi em nhé!
Cùng trèo núi trỉa ngô
Hái mạch ngon nặn bánh
Nắm chung đuôi ngựa thồ
Em cúi đầu ngượng nghịu
Má như hoa ửng đào
Bụng ưng người mắt sáng
Dạ say khèn nôn nao
Ngủ với nhau một đêm
Giữa đồi tam giác mạch
Nhớ về nhau nhiều đêm
Dù nghìn trùng xa cách
Những chiều tam giác mạch
Cứ dâng hương bẽ bàng
Em quấn xà cạp mới
Đời làm dâu họ Vàng
Những chiều tam giác mạch
Trải hồng ra cuối trời
Áo chàm anh vừa giặt
Vắt nỗi buồn đem phơi
Nả ngừng băm rau lợn:
“Lấy vợ thôi, con à!”
Tôi bỏ lên đồi cũ
Thương một vùng nát hoa…

+ Nhà nàng có cái giậu thưa.
Có giàn thiên lý đong đưa hoa vàng
Kể từ bên ấy có nàng
Lá xanh,thiên lý hoa vàng thêm sai
Mỗi lần nàng đứng tưới hoa.
Nghiêng nghiêng mái tóc như là suối mây
Thoáng nghe thoang thoảng hương bay.
Hương hoa hay chính tóc mây hương nàng ?
Vô tình tôi mãi ngóng sang
Vô tình nàng cũng nhìn sang bên này !
Hương hoa thiên lý Ô hay !…
Cũng vô tình cứ bên này thoảng qua !
Bẵng đi mấy độ thu già
Tôi về mong ngắm giàn hoa với nàng
Ô hay ! Trơ trọi cốt giàn
Vắng hoa,vắng cả ! Dáng nàng cũng không !
Cớ sao hoa chẳng còn bông ?!
Lá không còn lá, hương nồng chẳng sang ?
Thì ra nàng đã sang ngang
Tóc mây với cả hương nàng cũng theo !…
Trên giàn vắng bóng hoa leo
Thản nhiên gió vẫn cố trèo sang đây !
Thiếu hương hoa,vắng tóc mây
Trời buông mấy sợi tơ gầy…giăng giăng !
Cớ gì một dáng người dưng
Với giàn thiên lý mà bâng khuâng lòng !
Giàn hoa với dáng một người
Theo tôi suốt cả quãng đời thanh xuân…!

+ Biết là em quá xa rồi
Cớ chi dạ cứ bồi hồi nôn nao
Cõi riêng nào có nguôi nào
Chiều nay anh lại rẽ rào lần sang
Bời bời ngọn gió ngổn ngang
Hoa xương rồng vẫn nở vàng lối xưa
Ngõ tre nghe lá đổi mùa
Bóng em khuya sớm, nắng mưa đi về
Mẹ cười, mắt bỗng đỏ hoe
Anh ngồi nghe gió thổi se lá vườn…
Thương anh mẹ gọi bằng con
Có gì ấm áp, gần hơn mọi ngày
Có gì vời vợi nước mây
Anh thành khách lạ qua đây ghé nhờ
Bến quê còn nỗi hẹn hò
Mình anh trở lại… con đò đã sang
Nhớ em anh dạo thăm làng
Sương thu bảng lảng đôi hàng cây thưa
Đường xưa thoáng chút hương xưa
Chiều quê như có em vừa đi qua
Miên man anh lại về nhà
Giếng thu với mảnh trăng ngà có nhau
Tưởng như em mới gội đầu
Gương con treo vội lệch sau cột nhà
Tưởng như em mới bước ra
Nghe đâu sang ngoại biếu bà bát canh.
Hoa xương rồng nở… xanh xanh…

+ cánh hoa thơm như nụ hôn
trên tóc em ngày thơ ấu
hương bay dịu dàng huyền ảo
trong vườn nhà em… tương tư
cánh hoa thơm hoài mùa thu
trở về xao xuyến nắng hạ
chuỗi hoa như ngọc trên lá
trắng muốt khoảng trời tháng giêng
tà áo thơ ngây của em
gió thổi điên cuồng năm tháng
chỉ còn hương hoa huệ trắng
vỗ về trên tóc trên môi
như tặng phẩm của cuộc đời
tôi dâng em giọt nước mắt
của cánh huệ buồn trầm mặc
trong chiều hai đứa xa nhau
hoa huệ trắng mối tình đầu
hương bay một đời tinh khiết
mỗi chữ, mỗi dòng tôi viết
đều đẫm hương huệ và em

Những bài thơ về hoa dại mang ý nghĩa sâu sắc

Những bài thơ về hoa dại như tiếp thêm cho chúng ta sức mạnh để cố gắng nhiều hơn nữa. Dù là hoa dại tự sinh tự diệt nhưng chúng lại có một sức sống mạnh mẽ đầy kiên cường trước giông bão. Đọc những bài thơ này các bạn sẽ phải suy ngẫm về cuộc sống rất nhiều đấy!

# Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Nhớ về anh nhớ mùa hoa bưởi
Cánh hoa rơi lòng em bối rối
Chút hương thầm làng bãi lan xa
Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Ngõ nhà anh đầy hoa xoan tím
Nhớ bến sông thuyền ai ghé bến
Hương bưởi quê mình níu khách sang sông
Nhớ tuổi thơ em nhặt bông bưởi trắng
Tháng ba này mẹ giã bánh trôi
Anh lớn lên -đi vào quân ngũ
Chúng mình mỗi đứa mỗi nơi
Em về làng giữa mùa hoa bưởi
Hương hoa thơm ướp nước gội đầu
Mẹ bảo anh mùa này nơi biên giới
Hai đứa mày có nhận tin nhau?
Chẳng thể nào giấu mẹ được đâu
Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi
Em đi học xa quê, xa mẹ
Anh về phép thăm nhà buổi ấy tiễn em
Chúng mình dọc lối ngõ quen
Vườn tím hoa xoan, trắng ngần hoa bưởi
Chiều chia tay có gì bối rối
Trăng mọc bao giờ hai đứa không hay
Một mùa hoa chúng mình chia tay
Một mùa mong ngày gặp lại
Ôi mùa hoa lòng em mong đợi
Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba.

# Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

# Nếu một lần được nói tiếng yêu anh
Cho em mượn tình yêu hoa cúc dại
Từng cánh trắng xếp mong manh run rẩy
Ngại ngần len qua rẻo đá sạn khô
Giữa hoang vu đón gió bụi phủ mờ
Hoa nhẫn nại âm thầm chờ nắng mới
Không nụ đỏ rực tình yêu nông nổi
Kém kiêu sa hương sắc bởi thuỷ chung
Nếu một ngày bóng lẽ bóng trùng phùng
Hoa kiên vững trong tim lời son đá
Hoa thần tượng trọn mối tình cao cả
Kết đan thành vạt áo ấm đôi đời
Phủ êm ái nhẫn nại đến rã rời
Như bản chất lụi tàn dần khô úa
Nếu phải cách chia xa người thêm nữa
Nhớ đừng quên cúc dại mãi yêu anh!

# Anh đem hoa dại của tình thương
Rải kín hoàng hôn lẫn con đường
Để khi mặt trời rơi qua núi
Em đỡ lạnh lòng giữa gió sương
Anh đem hoa dại của hồn anh
Phủ kín tình em lẫn xác mình
Để khi mặt trời rơi xuống đất
Vẫn còn hoa dại để yêu em!

# Có một loài hoa dại cuối trời
Ngày ngày chờ ngọn sóng ngoài khơi
Chẳng ngại gió mưa hay bão tố
Hoa sống hoài mơ một bóng hình
Có một loài hoa trên lối về
Một màu tím biếc nhuộm chiều quê
Tháng ngày hoa vẫn luôn trông đợi
Đón bước người thương… biết có về?!
Có một loài hoa… hay mộng mơ
Hoa thường lặng lẽ dưới trăng mờ
Lặng nghe khúc nhạc cung mi giáng
Lòng riêng, thổn thức nhớ người thơ
Có một loài hoa tím thuỷ chung
Hoàng hôn gửi nỗi nhớ muôn trùng
Lặng thầm qua tháng năm sương gió
Muống biển tím biếc nỗi chờ mong

# Sao tĩnh mịch sao mà yên lặng quá
Chiều chói chang con nắng hạ đưa về
Gió đi đâu không thấy đùa cánh lá
Cả không gian buồn bã đến tái tê
Bên vệ đường chơ vơ chòm hoa dại
Nở lẻ loi tim tím sắc u buồn
Chiều lang thang một mình ta đếm bước
Dưới hạ chiều nơi xứ lạ tha hương
Hạ nơi đây không ve sầu phượng đỏ
Chỉ khô khan con nắng cháy da người
Vài chú sóc trên cành nhìn ngơ ngác
Hàng thông buồn đứng lặng đón chiều rơi
Nghe nhớ quá bên kia khung trời hạ
Nhớ phượng buồn nhớ cả tiếng ve ru
Nhớ vườn sau khoan nhặt tiếng chim cu
Nghe len nhẹ một nỗi buồn êm ái
Mùa hạ ơi ! khi nào ta quay lại
Sẽ nhặt từng mảnh vụn tuổi đời thơ
Đem vá víu một tâm hồn tan vỡ
Ép vào lòng ru giấc ngủ say mơ

# Mỏng manh cúc nở ven đường
Ngập trong khói bụi mà dường như không
Hồn nhiên giữa buổi đục trong
Đất già, cỏ rối mà không nản lòng
Cúc dại đấy, có ai trồng
Người đâu biết nhựa cúc nồng hay cay
Thản nhiên như gió vậy thôi
Tâm tư chi lắm để rồi hoá sương.
Trái đời lắc giữa nhịp chuông
Biết đâu địa ngục thiên đường mà rơi
Gáo nước cặn chứa mặt trời
Ai đem tạt cả tiếng cười vào ai
Nhìn cúc dại nở sớm mai
Sắc không vay mượn chẳng phai bao giờ
Cởi mình về với hoang sơ
Trút trăm khát hạt vật vờ ngóng trông
Ta về một sớm đầu đông
Thầm nghe cúc thắp lửa nồng trong mưa.

# Bên kia chiều nắng nhạt
Hoa nở rộ sau hè
Em về thôi em nhé!
Kẻo chiều nhẹ mưa bay
Em nào biết, có hay?
Tay trong tay thuở nào
Năm ngón gầy xanh xao
Theo anh bao tháng ngày
Áo em đẹp màu mây
Màu cỏ cây hoang úa
Nô đùa trong gió đưa
Nửa đời chưa vội xoá
Anh suốt đời tìm hoa
Mùi hoa lạ bên đường
Thoang thoảng ngát đưa hương
Một đời thương trời cũ
Bên kia dốc sương mù
Giấc ngủ ai nồng say
Trong gió chiều nhẹ lay
Ngất ngây mùi hoa dại

# Những bông hoa dại không người hái
Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi
Không có người mong và kẻ đợi
Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi.
Hoa dại vẫn là hoa dại thôi
Từ thuở xa xưa chẳng có người
Đặt cho tên gọi loài hoa ấy
Hoa dại suốt đời chẳng có đôi.
Miên man hoa nở trắng sườn đồi
Những niềm hoang dã chốn xa xôi
Hoa chẳng có tên hoa có sắc
Hương vẫn gửi vào trong gió baỵ

Trên đây chúng tôi đã dành tặng đến quý độc giả những bài thơ về hoa hay và ấn tượng nhất. Mỗi loài hoa trên cuộc đời này đều mang những vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Dù không được kiêu sa nhưng những loài hoa dại lại có sức sống mãnh liệt mang đến những thông điệp quý giá cho bạn đọc. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

Comments

Login to comment