Top 100 bài thơ về mẹ sưu tầm hay nhất chạm đến trái tim mọi người

Top 100 bài thơ về mẹ sưu tầm hay nhất chạm đến trái tim mọi người

Thơ về mẹ sưu tầm hay nhất luôn thu hút sự quan tâm của tất cả mọi người. Mẹ là người đã vất vả có công sinh thành, dưỡng dục, hi sinh một đời đê ta được lớn lên. Không gì có thể so sánh và đong đếm được công lao của mẹ cha. Những thơ về mẹ sưu tầm hay nhất cũng mới chỉ phần nào chứa đựng được tình cảm , lòng biết ơn chân thành muốn gửi tới mẹ. Đừng để khi mẹ rời xa ta mới nhận ra cha mẹ đối với ta quý giá nhường nào. Cùng thể hiện tình cảm ngay khi họ còn có thể lắng nghe bạn nhé!

Thơ về mẹ sưu tầm hay nhất, ngắn gọn

Thơ về mẹ sưu tầm hay nhất, ngắn gọn chứ đựng biết bao cảm xúc dạt dào. Thứ tình cảm mà cho dù đi đâu, trưởng thành thế nào cũng không thể tìm thấy và thay thế được. Mẹ cha nuôi ta khôn lớn thành người chẳng mong rằng sẽ nhận được sự báo hiếu của ta. Chỉ mong sao ta có thể vững vàng, mạnh mẽ trước mọi bão giông cuộc đời. Chính vì thế, dành cho cha mẹ những tình cảm yêu thương bằng những bài thơ về mẹ sưu tầm hay nhất, ngắn gọn dưới đây bạn nhé.

Nói về mẹ

Con đang lớn trong vòng tay mẹ.

Từng phút giây mạnh mẽ vươn mình

Con trong mắt mẹ lung linh

Gối mềm đón nhận ân tình mẹ trao

Đưa con tới ngọt ngào êm giấc

Giữa mưa phùn gió bấc nằm say

Mái nhà là một vòng tay

Là hời ru hỡi chan đầy tình thương

Mẹ hứng trọn phong sương bão vũ

Dành con phần bầu vú sữa ngon

Lớn trong dáng mẹ hao mòn

Gói tình ngụm sữa chở con vào đời

Tình mẹ lớn như trời biển rộng

Ban cho con sự sống hình hài

Cho con nhìn ánh nắng mai

Dắt dìu đưa lối tương lai diệu kỳ

Mỗi bước đi ngay mai chập chững

Ngã đau nhờ mẹ dựng con lên

Luôn luôn có mẹ kề bên

Ơn đời ban tặng mẹ hiền cho con.

(Nắng mai)

Công ơn của mẹ

Vất vả từ thuở còn son

Nay ngày của Mẹ mà con chưa về

Đường dài con vẫn mải mê

Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.

Tóc huyền nay đượm sương mai

Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần

Con ghi ơn Mẹ ngàn lần

Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.

Mẹ cho con thật là nhiều

Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điều phải hay

Suốt cuộc đời Mẹ dang tay

Đón đàn con nhỏ đêm ngày chờ mong.

Vẫn là dòng giống Lạc Long

Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm

Canh khuya bóng Mẹ bên thềm

Lời ru, câu ví con thêm lớn dần

Trưởng thành – con vẫn rất cần

Mẹ bên con mãi – là xuân cho đời

Ngày của Mẹ – con dâng lời

Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.

(Xuân Miền)

Tình mẹ

Dù con đếm được cát sông

Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu

Dù con đo được sớm chiều

Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền

Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non

Dù con cản được sóng cồn

Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành

Dù con đến được trời xanh

Nhưng không đến được tâm hành mẹ đi

Dù con bất hiếu một khi

Tình thương mẹ vẫn thầm thì bên con

Dù cho con đã lớn khôn

Nhưng tình mẹ vẫn vuông tròn trước sau.

Ôi tình mẹ tợ trăng sao

Như hoa hồng thắm một mầu thủy chung

Tình của mẹ lớn khôn cùng

Bao dung vạn loại dung thông đất trời.

Ôi tình mẹ đẹp tuyệt vời

Làm con hiếu thảo trọn đời khắc ghi!

(Thích Nhật Tử)

Mẹ tôi

Lau nước mắt vì con lam lũ,

Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.

Hàng nghìn, hàng vạn gian truân

Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.

Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc,

Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình.

Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh,

Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.

Thiên thu sống không rời tay mẹ,

Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên.

Ân sâu, nghĩa nặng chưa đền,

Vần thơ dang dở con xin tặng người.

(Lộc Tịnh)

Mẹ ốm

Mọi hôm mẹ thích vui chơi

Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu

Lá trầu khô giữa cơi trầu

Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay

Cánh màn khép lỏng cả ngày

Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa

Nắng mưa từ những ngày xưa

Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan

Khắp người đau buốt, nóng ran

Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm

Người cho trứng, người cho cam

Và anh y sĩ đã mang thuốc vào

Sáng nay trời đổ mưa rào

Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương

Cả đời đi gió đi sương

Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi

Mẹ vui, con có quản gì

Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca

Rồi con diễn kịch giữa nhà

Một mình con sắm cả ba vai chèo

Vì con, mẹ khổ đủ điều

Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn

Con mong mẹ khỏe dần dần

Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say

Rồi ra đọc sách, cấy cày

Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

(Trần Đăng Khoa)

Mẹ

Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ

Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi

Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời

Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu

Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa

Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa

Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ

Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi

Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui

Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn

Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con

Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn

Theo sát bước chân con nơi trần thế

Mẹ như biển trời bao la

Mẹ ơi đêm đã khuya rồi

Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao

Nỗi niềm gửi tới trời cao

Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

Hiu hiu gió lạnh bên thềm

Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà

Cuộc đời bao nỗi xót xa

Phủ lên mái tóc mẹ già của con

Trách mình chữ hiếu chưa tròn

Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên

Hao gầy giấc ngủ chẳng yên

Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

Mẹ ơi bể cạn non mòn

Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi

Dù đời ngang trái thị phi

Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.

(Hoài Thương

Mẹ con

Mẹ bồng con đang bú

Đi Đại hội Nông dân,

Mẹ chăm chú tinh thần,

Con trong tay thiếp ngủ.

Tay mẹ còn khe khẽ

Quạt phơ phất cho con;

Con nghênh nghênh má tròn,

Sữa còn vương trên má.

Mẹ đi từ Đồng Trẩm

Về học tập trong Đình;

Chồng cán bộ thôn mình,

Vừa đấu tranh, sản xuất.

Mỗi lời nghe giảng giải,

Đau xót lại trào lên.

Con của mẹ mẹ nhìn,

Nhớ trăm nghìn khổ ải.

Năm đói, chồng đi ở,

Bị địa chủ quỵt công;

Vợ thoi thóp chờ trông

Ít gạo tiền – không thấy.

Nửa năm về, tay trắng,

Con hai đứa chết rồi;

Cha sáu chục chôn vùi;

Nhà tan hoang, xơ xác.

Đi, còn quần áo tốt,

Về, quần cộc vải thưa.

Đi, khoẻ mạnh cày bừa,

Về, mặt xanh xương bọc.

Con đầu không chết đói,

Năm nay đã lên mười.

Ôm con nhỏ bồi hồi

Căm tức loài gian ác.

Con cựa mình, mở mắt;

Mẹ bế xốc lên hôn.

Mẹ quyết giữ lấy con

Cho lớn khôn, no ấm.

Con thơm tho, bụ bẫm,

Đẹp hơn bố mẹ nhiều.

Mẹ dám nắng đen điu,

Con hồng hào, sáng sủa.

Mẹ hãy còn rách vá,

Con đã được áo hoa;

Cổ đỏ, áo hoa cà,

Mẹ dành cho con mặc.

Nửa đời mẹ đã khổ,

Nhưng con sẽ sướng vui.

Ruộng đất đổi tay người,

Nụ cười mai sẽ nở.

(Xuân Diệu)

Hát ru cho mẹ

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon

Để con ru mẹ say tròn giấc say

Đếm tay hơn bốn ngàn ngày

Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên

Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng

Mẹ ngao du cõi khôn cùng

Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đã rụng đi

Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh

Ngày xưa được mẹ dỗ dành

Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu

Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh

Đêm chừng như đã qua nhanh

Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường

Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ

Ngủ đi, mẹ ngủ… ầu ơ!

(Trần Kiêu Bạc)

Nhớ mạ

Đã lâu lắm chưa về thăm mạ

Ăn bữa cơm giòn giã thơm ngon

Canh cà rau muống bàn tròn

Gia đình sum họp còn hơn thiên đường

Con kính chúc ở phương xa đó

Mẹ thật vui đừng có u sầu

Để cho mẹ mãi sống lâu

Để cho mẹ mãi bạc đầu với cha

Con xin hứa về nhà thăm mẹ

Ngày tết âm con sẽ kề bên

Vòng tay nống ấm lâu bền

Của cha lẫn mẹ cộng thêm nụ cười.

(Lê Văn Nhơn)

Thơ về mẹ sưu tầm hay nhất cảm động

Những thơ về mẹ sưu tầm hay nhất cảm động đã phần nào bộc lộ được những vất vả, sự tần tảo của mẹ để nuôi con khôn lớn. Không chỉ vậy đó còn là sự ca ngợi công ơn sinh thành và dưỡng dục lớn lao mà mẹ đã dành cho các con của mình. Từng vần thơ được viết ra, đọc nên mà tuôn trào nước mắt bởi mẹ đã hi sinh cả thanh xuân, tuổi trẻ để nuôi nấng con nên người. Gửi tặng mẹ những bài thơ thơ về mẹ sưu tầm hay nhất cảm động để mẹ hiểu được tấm chân tình của bạn dành cho mẹ nhé.

1.  Nếu mẹ là…

Nếu mẹ bỗng hoá thành vầng trăng

Thì con xin được làm dòng suối mát

Suối chan hoà trong ánh trăng bát ngát

Con ngoan hiền trong tình mẹ bao la

Nếu mẹ bỗng là một vầng dương

Con xin làm một loài cây cỏ

Cây không thể thiếu mặt trời đỏ

Cũng như con chẳng thể thiếu người

Nếu mẹ bỗng tan thành cơn gió

Con sẽ là đồng ruộng xanh tươi

Gió mơn man ngọn lúa vui cười

Hai mẹ con ta cùng ca hát

Nếu mẹ bỗng…

Thôi mẹ ơi mẹ đừng là gì nữa

Con muốn mẹ chỉ là mẹ thôi

Mẹ của con có một trên đời

2.  Mẹ của con

Khi con chưa gọi sõi tiếng cha

Con đã chỉ còn có mẹ

Cha ra đi khi con còn quá bé

Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.

Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy

Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.

Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ

Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.

Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ

Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con

Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình

Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.

Con lớn lên trong tình thương của mẹ

Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.

Hai mươi năm mẹ đã cùng con

Dõi theo con từng nhịp chân con bước.

Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước

Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào

Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?

Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.

Con vẫn biết và con luôn nhớ

Con vẫn còn chưa nói một điều

Là câu nói con đã nâng niu

Dù giản đơn chỉ là: “Con yêu mẹ”…

3.  Thơ tặng mẹ

Người ta có mẹ có cha

Con thì chỉ còn có mẹ

Bao năm qua dáng mẹ lặng lẽ

Sớm tối nhọc nhằn vất vả vì con

Bao yêu thương mẹ dành hết cho con

Và dành lấy những phần cay đắng nhất

Ngày giáp Tết ngoài trời mưa lất phất

Người với người rộn rã lễ tình nhân

Mẹ của con vẫn lặng lẽ âm thầm

Đón sinh nhật như bao ngày bình dị

Mẹ hạnh phúc, giọt nước mắt trên mi

Khi mẹ biết con ko quên sinh nhật mẹ

Con ngượng ngùng với lọ hoa cắm vụng

Mẹ nâng niu, mẹ đặt giữa nhà

Và bất kỳ ai hỏi đến lọ hoa

Mẹ hãnh diện khoe con trai đã tặng

Ôi bao năm với đôi vai chất nặng

Một ngày vui làm mẹ trẻ hơn

Và khi con ngày một lớn khôn

Con cũng bớt nhiều phần ích kỷ

Nhìn dáng mẹ, lòng con thầm nghĩ

Ước mong sao mẹ cứ mãi tươi cười

Không tất bật, ko vội vã lo toan

Mẹ hạnh phúc thì con vui biết mấy

Con yêu sao dáng mẹ con gầy

Con tự hào vì con là con mẹ

Con mong ước trở về ngày thơ bé

Được ngủ ngon trong tiếng mẹ ru

Ở ngoài kia trong tiếng gió vi vu

Con chợt nghe thấy lời ru của mẹ

Lại đưa con về những ngày thơ bé

Con cảm ơn mẹ đã là mẹ của con

4.  Bài thơ về mẹ

Xa mẹ con thành bé bỏng

Giờ này mẹ ngủ ngon chưa?

Hà thành gió mùa đông bắc

Con ngồi đếm khắc giao mùa

Con đi chắc nhà vắng lắm

Bản nhạc con thích, ai nghe?

Chiếc xe con thường đi học

Chắc bụi đã bám còn gì

Tóc con đã dài rồi đấy

Vắng con mẹ gỡ tóc mình

Niềm vui xẹt qua tờ giấy

Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh

Thơ con tặng cho người khác

Viết về mẹ chẳng là bao

Phố sâu gió mùa đông bắc

Trong con bóng mẹ ngọt ngào.

5.  Mẹ

Mẹ chẳng sinh ra con

Trong con luôn có mẹ

Dẫu nay mẹ chẳng còn

Dẫu khi con biệt thế

6.  Mẹ của anh

Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ, không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh, mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

Nào là hoa bưởi, hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa…

Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắt chiu tự những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em

7.  Mẹ kế

U nằm dưới cỏ mười năm

Chợ quê quen tiếng, giường nằm bén hơi

Lạ chưa, mợ đã đấy rồi!

Bàn tay đũa cả đầu nồi xới cơm

Mợ gầy tong ruột cọng rơm

Sót từ vụ gặt đồng thơm nhặt về

Áo nâu, tóc vấn, nón mê

Bước qua ngưỡng cửa chẳng hề trầu cau

U đi để lại vườn dâu

Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo

Một con thơ dại gieo neo

Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!

Mợ về làm bạn thầy tôi

Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba

Gánh hàng mợ bán chợ xa

Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều

Những đêm trăng sáng, gió hiu

Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi

Ấp iu giọt máu mồ côi

Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru

Mợ giờ cũng hoá mùa thu

Nghe heo may thổi lòng như trút vàng

Đêm qua tôi gọi đò sang

Mợ ngồi khâu nắng bên hàng cột thưa…

8.  Công Ơn Của Mẹ

Vất vả từ thuở còn son

Nay ngày của Mẹ mà con chưa về

Đường dài con vẫn mải mê

Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.

Tóc huyền nay đượm sương mai

Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần

Con ghi ơn Mẹ ngàn lần

Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.

Mẹ cho con thật là nhiều

Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điều phải hay

Suốt cuộc đời Mẹ dang tay

Đón đàn con nhỏ đêm ngày chờ mong.

Vẫn là dòng giống Lạc Long

Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm

Canh khuya bóng Mẹ bên thềm

Lời ru, câu ví con thêm lớn dần

Trưởng thành – con vẫn rất cần

Mẹ bên con mãi – là xuân cho đời

Ngày của Mẹ – con dâng lời

Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.

9.  Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đờigiótạt vớimưatuôn

Con đi góp lá nghìn phương lại

Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao với

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

10.  Bầm ơi…

Ai về thăm mẹ quê ta

Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…

Bầm ơi có rét không bầm!

Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn

Bầm ra ruộng cấy bầm run

Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non

Mạ non bầm cấy mấy đon

Ruột gan bầm lại thương con mấy lần.

Mưa phùn ướt áo tứ thân

Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu!

Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều

Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe!

Con đi trăm núi ngàn khe

Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm

Con đi đánh giặc mười năm

Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.

Con ra tiền tuyến xa xôi

Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền.

Nhớ thương con bầm yên tâm nhé

Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân.

Con đi xa cũng như gần

Anh em đồng chí quây quần là con.

Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí

Bầm quý con, bầm quý anh em.

Bầm ơi, liền khúc ruột mềm

Có con có mẹ, còn thêm đồng bào

Con đi mỗi bước gian lao

Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm!

Bao bà cụ từ tâm như mẹ

Yêu quý con như đẻ con ra.

Cho con nào áo nào quà

Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.

Con đi, con lớn lên rồi

Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con!

Nhớ con, bầm nhé đừng buồn

Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm.

Mẹ già tóc bạc hoa râm

Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…

12.  Tình Mẹ

MẸ trải hết cuộc đời khó nhọc

NẰM bên con bao bọc chở che

CHỖ khô tròn giấc con nghe

ƯỚT thì là chỗ Mẹ nằm kề bên

CANH đến lúc con êm giấc ngủ

SƯƠNG đêm dày ấp ủ cho con

CHỖ nào lành lạnh da non

KHÔ hong sưởi ấm cho tròn cả đêm

LÓT cả những ngọt mềm hơi Mẹ

TIẾNG ầu ơ nhè nhẹ du dương

RU con suốt cả canh trường

NHƯỜNG con tất cả tình thương của mình

CON lớn giữa bao tình của Mẹ

THƠ ngây nào hiểu lẽ yêu thương

MẸ NẰM CHỖ ƯỚT CANH SƯƠNG

CHỖ KHÔ LÓT TIẾNG RU NHƯỜNG CON THƠ .

13.  Tình Mẹ Con

Con đường trần thế mẹ đi,

Gian truân, khổ ải cũng vì đàn con.

Nắng mưa, dâu bể lách lòn,

Mẹ rèn con rõ dại khôn trường đời.

Từ con đường cũ xa xôi,

Mẹ con chung bước nổi trôi quê người,

Đói, no, vẫn sáng nụ cười

Cơm độn khoai sắn cuối đời còn mơ

Hồi tưởng lại tuổi ấu thơ,

Ngày trong tay mẹ, hồn ngơ ngẩn buồn.

con giờ như nước xa nguồn,

Ngắm di ảnh Mẹ lệ tuôn lặng thầm.

Mẩu tử nghĩa nặng, tình thâm,

Không ngờ cách biệt cõi âm dương rồi.

Mồ côi tội lắm Mẹ ơi!

Bóng Mẹ vời vợi một thời tìm đâu?

Kiếp tằm còn trả nợ dâu,

Kiếp người, con phụ ân sâu Mẹ rồi,

Hận lần để Mẹ chơi vơi!

Con đi nửa tháng, bặt lời viếng thăm

Đêm đêm con đốt hương trầm,

Noi gương Mẹ giữ chánh tâm an bình.

Hy vọng ở kiếp lai sinh,

Con tròn chữ hiếu trọn tình mẹ con

14.  Tình Mẹ

Dù con đếm được cát sông

Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu

Dù con đo được sớm chiều

Nhưng không đo đượctình yêumẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền

Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non

Dù con cản được sóng cồn

Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành

Dù con đến được trời xanh

Nhưng không đến được tâm hành mẹ đi

Dù con bất hiếu một khi

Tình thương mẹ vẫn thầm thì bên con

Dù cho con đã lớn khôn

Nhưng tình mẹ vẫn vuông tròn trước sau.

Ôi tình mẹ tợ trăng sao

Như hoa hồng thắm một mầu thủy chung

Tình của mẹ lớn khôn cùng

Bao dung vạn loại dung thông đất trời.

Ôi tình mẹ đẹp tuyệt vời

Làm con hiếu thảo trọn đời khắc ghi!

15.  Tình Mẹ

Mẹ là chiếc nôi êm

Ru con lời ngọt mềm

Từng đêm trong mòn mỏi

Lời ru thiết tha thêm

Mẹ là mặt trời soi

Theo con bóng bên đời

Xua tan mây mờ phủ

Cho con hoài thắm tươi

Mẹ làánh trăngmơ

Cho con tuổi mộng chờ

Mênh mang tình biển rộng

Ủ nồng trái tim thơ

Mẹ là một bà tiên

Xóa tan vạn ưu phiền

Con về trong mắt lệ

Vòng tay Mẹbình yên

Mẹ… vô vàn cao cả

Tình thương trên tình thương

Bao la… kỳ diệu quá

Tình Mẹ trái tim nồng!

Nếu bạn yêu mẹ của mình, nhưng ngại thể hiện cảm xúc, tâm tư. Hãy để những bào thơ về mẹ sưu tầm hay nhất giúp bạn làm điều đó. Nói yêu thương, cảm ơn mẹ không bao giờ muộn, chỉ sợ bạn không dám làm. Mẹ đã vì ta mà làm tất cả, chỉ là điều nhỏ nhặt nói cảm ơn cớ sao ta không thể, đúng không các bạn. Cùng nói cảm ơn mẹ ngay hôm nay thôi nào.

Comments

Login to comment